Hoàng Xuân Sơn: nhịp đánh
Tranh- Trần Thanh Châu tạ ơn thành bội bạc dồn dập dồn dập xui xẻo dồn dập trống đánh dồn dập mọi sự dồn dập tai nạn dồn dập chưởi bới dồn dập giận lẫy yêu thương tới tấp dồn dập hận thù dồn dập yên vui bới đào
Tranh- Trần Thanh Châu tạ ơn thành bội bạc dồn dập dồn dập xui xẻo dồn dập trống đánh dồn dập mọi sự dồn dập tai nạn dồn dập chưởi bới dồn dập giận lẫy yêu thương tới tấp dồn dập hận thù dồn dập yên vui bới đào
Ảnh -Lưu Na sinh nhật KL sáng dậy xương xóc vẫn cứ gầm gừ cỗ xe nằm ì cỗ xe gượng gạo một ngày níu kéo thực tại vào hư hỏng rồi. những chiếc nón bay ngoài hang động ra đi đầu trần mươi năm thiên thu là chiếc dù cầm cố đêm sật
Ảnh: Lưu Na hang ổ cắm ổ phiên cách truy lùng ngoài khung cát cứ giật tung hình hài mê luống đời. ôm. choàng vai nhân vật xốc tới hàng hai nhiệt tình gỡ thử trần truồng thoại kinh bôi xoá trắng toát chùng chình thụ thai lại sinh ai oán kèo nài một
Ảnh- Lưu Na bên trên leo lên đời thường ngồi chơi bỗng nghe tụt xuống một vài nấc thang đời thường. tưởng gần gụi hơn đừng cắc cớ hỏi: đời buồn hay vui? tư nghiêm lớp áo khô rồi nâu non những người đàn bà sau mặt phẳng giặt giũ gương trong
Một Đôi – Tranh: Mai Tâm một khi bướm bay ra khỏi rào là khi đêm nghiến trăng sao vãn hồi một linh thần của lập bôi một vất vưởng của bồi hồi nâng niu mình đi thông suốt một chiều là ghi chưa hết vạn điều huyên thiên một nỗi buồn đã
Ảnh: Lưu Na giấc mơ về níu cứng một thiên hà sợ chân bạt tuỵ bay ra khỏi đời chuyển từ mắt mộ ngàn khơi bẻ cong nhành nguyệt cánh dơi tù mù uu dần mang u u hỗn mang biên địa một dù chung thân em xa hình thể rất gần trói nhau
Ảnh: Lưu Na too bad những sợi thuỷ tinh khó khăn bước ra khỏi chiến trường trong lò luyện thép bọn đần độn làm cho lửa chảy thành nước phong thuỷ khốn nạn dày bốn bề nút kín xả lũ và chết người chuyện cá mú nghe như xưa chừ người đi thay
Loa Kèn Về Đêm – Tranh: Mai Tâm oa trữ một vành trăng đêm than phiền cỏ cây trụ trự một nằm trong túi ngủ giường chiếu rộng thênh con đò gọi rừng phía biển hài nhi mẹ thú nằm co chưa từng. đáp thẳng dấu hỏi ngoài trời định đề trong mộng
Tranh: Thu ở BU – Mai Tâm khi ra đi với biết bao nhiêu con đường là ca vui với bao niềm thương tôi viết để rồi ngừng bay ngưng đọng chỉ còn những chuyến đi trong lòng bàn tay mân mê khói sóng hạn hẹp vốn thừa thặng dư đất
Cây Già – Tranh: Mai Tâm cồn đi qua cồn lạp với mình dang tay ôm được thùng thình áo mây lụng. muồi. nghe trái chín cây dưới chân cồn lão bay đầy sắc hương về chơi cồn lịch với nường đếm ngày tháng đã uyên ương tột cùng soi về chạm
Thu Sớm – Tranh: Mai Tâm nết làm thơ chết ngốt mần thơ khiếp chết ngộp con thơ chữ ló bài cứ hễ một tràng buông tay bút cái nết thâm thù cái nết dai khinh binh kéo sóng giật lùi phía sau để cho phía trước bạc đầu xung phong
Phố Thị – Tranh: Mai Tâm không có cơm chỉ còn cháo để mặc tóc trán bay. xòa để mặt dính gió bù loa phận đòi* giờ này mình bước liêu xiêu không gậy chống cũng rấn liều phong ba cứ mặc sương ngoài hàng ba để lạnh ốm nghén một tòa phôi