truyện ngắn

Nguyễn Đức Nhơn : Ông Hai Sẹo

Ngẫm – Tranh : Trần Thanh Châu Ông Hai Sẹo ngồi trên chiếc chiếu cũ, trải ngay trên lề con hẻm dẫn đến nhà em gái tôi. Ông chỉ mặc một chiếc quần đùi, tay cầm cây quạt bằng lá buông, vừa phe phẩy cho mát vừa đập mấy con ruồi. Rất hiếm thấy Hai

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Giấc mộng con

Dẫn nhập: (Trích Giấc mộng con, của Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu đăng lần đầu trên Ðông Pháp thời báo, Sài Gòn, 1927) Chỗ cụ Nguyễn Trãi ở rất là thâm nghiêm. Mình mới tới cửa, xưng danh, anh gác cửa không cho vào, nói là: Cụ ít khi có tiếp khách. Sau phải bảo

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: THẰNG CHẢ

Tranh-Trần Thanh Châu  (A Madame Phuong Thao, avec la chanson Aimer à perdre la raison) “Nè, tao hỏi thiệt. Mày chết dưới bàn tay lão ấy rồi hả…?”. Chị Nhân kéo chữ “hả” dài thậm thượt, rất giống với âm thanh lưỡi sóng trườn vào mép cát đang đuối sức. Lại thêm cái mặt dài

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Đảo chìm (*) niên biên ký truyện

Biển Tím – Tranh : Mai Tâm Về đến sân bay Nội Bài trong một ngày cận Tết, cụ giáo lẫn đẫn nhòm phố xá đông người qua. Qua một con đường, va vào mắt cụ là mấy bò vàng đang chụm đầu vào nhau. Ắt hẳn là họ “điều nghiên” đám người dân Thái

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: BUỔI TỐI TRÊN CỒN CÁT

Lối cũ – Tranh : Mai Tâm   1. Buổi tối -A lô, anh ăn tối chưa? -Cảm ơn em. Rồi. Mọi chuyện đều ổn. Còn em? -Dạ, cũng vừa xong bữa. Mà… không phải với mì tôm nữa đó chứ? -Hẳn nhiên. Chiều nay anh tự nấu món canh chua cá lóc, sườn ram

Đọc Thêm »

Nguyễn Đức Nhơn : Một Chuyến Đi Hụt Hẫng

Gió – Tranh : Mai Tâm Người khách sau cùng vừa chui vào được bên trong thì chiếc xe đã rời khỏi bến. Bà đứng lom khom, hai tay quờ quạng không biết bám vào đâu. Bỗng chiếc xe lắc mạnh, bà mất thăng bằng, ngồi phệt xuống cái giỏ gà dưới chân. Mấy con

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: CÒN CỌNG RAU DỀN

Tiếng chó sủa cọc cạch. Một bóng người cao lớn đứng ngoài cổng rào. Con Vện chồm lên, hai chân bấu vào chắn song sắt. Vạt nắng buổi sáng hắt bóng đổ ngược thân hình nó xuống lối đi trơ trụi. Tầm bỏ chiếc rựa và khúc tre vừa chẻ nhỏ ngó ra phía cổng.

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: CHÌM SÂU XUỐNG ĐÁY

-Anh là đồ đểu cáng, quân lưu manh, loại người tán tận lương tâm, phường sơn đông mãi võ đầu đường xó chợ! – Cô gào lên. Gào lên và nằm gục trên thành ghế. Hai vai rung bần bật như gốc cây bị cơn bão lớn xô lay nghiêng ngã. Đầu tóc cô rũ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Nhà ta ở phố Sinh Từ…

Phố Hà Nội – Tranh : Bùi Xuân Phái Xưa…nghe thật xa vắng với tác giả Tang thương ngẫu lục Phạm Đình Hổ (1826) qua Vũ trung tùy bút, trong đêm mưa giữa kinh kỳ gió táp mưa sa, tác giả phóng bút: “Nhà ta ở phường Hà Khẩu…”. Hà Khẩu đây là phố Hàng

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: TÀU KHUYA

Tranh: Trần Thanh Châu -Huỷ vé và quay lại đi. Đằng nào thì ngày mốt cũng về tới Sài Gòn. Ở lại cùng nhau giải quyết vụ này xong cái đã! Tôi không trả lời, lững thững đi bộ dọc theo thân tàu, không rõ xuôi hay ngược. Khách lên tàu. Những người đưa tiễn.

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: VỀ QUÊ

Tranh: Trần Thanh Châu Mặc cho vợ con ra sức ngăn cản, ông một mực không chịu sống thêm một ngày nào nữa ở góc phố ồn ào, khói bụi. Cả đời, ông đã bươn chải nuôi vợ, dạy con. Giờ chúng nó đã thành đạt, có thể tự bay nhảy như con chim đủ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tôi đi tìm nó…

Chân dung Nguyễn Mạnh Côn hút thuốc phiện ( Ký họa Chóe) Đang đi tìm một cõi văn chương trong kho chữ thì gặp bác. Bác đúng là mọt sách, mọt chữ để thành bạn gối đầu lên chữ nghĩa của tôi và để có chuyện lập thân tối tiểu thị văn chương dưới đây.

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ