truyện

TIỂU LỤC THẦN PHONG: DỞ CHỨNG THIỀN ĐĂNG

Quán cà phê Chiều Tím vào ngày cuối tuần thật nhộn nhịp đông vui, nhạc Bolero xập xình điệu chachacha, lúc thì rên rỉ ỉ ôi những bài tình lỡ, phận nghèo… nhưng có một điều dường như chẳng có ai lắng nghe, nhạc mở cho có vậy thôi. Mọi người nói chuyện um cả

Đọc Thêm »

TIỂU LỤC THẦN PHONG: CHẲNG PHẢI MUỐN THẾ

 Trời trở lạnh rồi, những ngày gần cuối năm thời gian hao hớt dần thì cái lạnh lại tăng lên. Lá vàng không còn lác đác như đầu mùa mà giờ từng đám, từng vạt đổ ào ạt, trên mặt đất dường như phủ kín bởi sắc màu lá. Những chiếc lá đủ màu sắc

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: ANH ĐÔN

Tiệm tạp hóa rộng độ 9 mét. Kệ hàng, tủ đông, tủ lạnh chiếm gần hết. Một chỗ đứng sau quầy và một ghế bố cách trước quầy một khoảng. Đấy là lối đi từ cửa tới cuối tiệm. Người Việt đi lui đi tới ok. Mỹ, Mễ lèn vô là đụng các kệ, đổ

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: CÀ PHÊ 2 RƯỠI SÁNG, KHÙNG!

Thể chất không xếp loại ‘ĐSK’ (hồi trước Trung tâm nhập ngũ khám xong mà đóng dấu này là Đời Sẽ Khổ, nghĩa tếu của Đủ Sức Khỏe), nhưng bù lại tôi được ba cái tốt: không biết nhức đầu, đau lưng, đái đêm là gì. Thiên hạ ganh tị hết biết…Còn ngủ thì một

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: CUA RANG MUỐI

Lois dừng chiếc Tercel trước ngõ vào khu chung cư. Ba cao ốc cũ, cao ngất, đơn điệu, nghe nói là housing, giá thuê có thành phố hỗ trợ tuỳ lợi tức. Ở giữa là một vòng quay trơ trụi. Có chứ, trên khoảnh đất rộng đó còn dấu tích hoa viên cây cảnh; vài

Đọc Thêm »

TIỂU LỤC THẦN PHONG: HÀNH HƯƠNG  

Ánh lửa bập bùng từ bếp lò giữa nhà tỏa hơi ấm và đủ soi nhập nhoạng mặt người, lửa vừa để nấu ăn và sưởi ấm. Mùi trà sữa trâu lùn thơm phưng phức, pha lẫn chút khét của ngọn đèn bơ vừa tắt. Tenzin Gyatso thì thầm: – Chúng ta vô ý quá,

Đọc Thêm »

TIỂU LỤC THẦN PHONG: HOA ĐÀO NĂM ẤY

Mùa xuân năm âý trong thành Hạc Hoa xuất hiện một vị du sĩ rất lạ lùng. Ông mang một cành đào rao bán, phố phường xôn xao. Nhiều người hỏi mua nhưng chẳng ai mua được. Có một người phục sức sang trọng, trông khệnh khạng ra vẻ đại gia lắm. Y gặp vị

Đọc Thêm »

Nguyễn Thanh Sơn: Tuổi thơ êm đềm

     Mái nhà (quê) – Tranh: Hoàng Thanh Tâm             Lớp học của chúng tôi nằm phía sau đình làng, phần hậu cung. Gian phòng rộng kê hai dãy bàn dành cho hai hoặc ba lớp chung cho buổi học. Lớp  tư, năm (lớp một, hai bây giờ), lớp vỡ lòng. Tôi học lớp tư.

Đọc Thêm »

Lưu Na: PHỐ VẮNG

  Trời ngả chiều nhưng mặt trời vẫn sáng rực rỡ.  Nắng vàng ấm và gió nhẹ khiến phố xá thêm êm đềm tươi mát, mà đường phố vắng tanh chỉ lác đác vài chiếc xe vài bóng người.  Đại dịch và chỉ thị giới hạn sinh hoạt đã trả cho thành phố cái thanh

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Thằng Bắc kỳ Hà Nội ở thị xã Schwenningen

          Mê Cung – Tranh: Thanh Châu        Ở hãng dầu khí, tôi làm việc với nhóm “nghiên cứu sinh” sang đây tu nghiệp. Khi giải lao nói chuyện tầm phào, họ giữ một khoảng cách nào đấy vì lý do “nhậy cảm và tế nhị” nào đó. Họ có bài bản in hịt

Đọc Thêm »

Lưu Na: QUÁ CẢNH

Hẹn Thề – Tranh: Thanh Châu Cô rửa tay rồi băng qua hành lang ngắn để đến station 1.  Dưỡng đường cấu trúc như chữ H, với 2 stations một cho bệnh nhân dài hạn và một cho bệnh nhân ngắn hạn chiếm hai cạnh của chữ H, và hành lang ngắn kéo thêm ra

Đọc Thêm »

Hoàng Quân: Cô Giáo, Thầy Giáo

Ảnh (Lưu Na) Ngày xưa, thông thường, chồng của cô giáo được gọi là thầy, cũng như vợ của thầy giáo được gọi là cô. Cho dù người chồng hoặc vợ không làm việc trong ngành giáo dục. Nhưng trường hợp cô giáo tôi, cô Đỗ Thị Nghiên, trường Nữ Tiểu Học Quảng Ngãi thì

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ