T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

tùy bút

T.Vấn: CÕI NGƯỜI (Tùy Bút)

Xin Bấm Vào Đây: T.Vấn: CÕI NGƯỜI (Tùy Bút) NHƯ MỘT LỜI CHIA TAY Tôi tạm gọi là hoàn thành tập tùy bút CÕI NGƯỜI vào một ngày của những tháng đầu năm 2021. Tấm bìa đã xong, với con số năm xuất bản nằm im ắng trên trang bìa trước: 2021. Tôi mang cảm

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: CÕI RIÊNG

Cõi Riêng Anh … Cõi Riêng Tôi … Tôi thích viết hoa cả từ Cõi Riêng và đại từ xưng hô … Vì sao nhỉ? Có lẽ do Cõi Riêng ấy rất riêng và chỉ một – chỉ một mà thôi! Tôi bâng khuâng hoài khi ở trong Cõi Riêng ấy; không phải chỉ để

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: CHIỀU

Chiều len trong hồn ta nỗi nhớ rất vu vơ. Nhớ đôi mắt biết cười làm không gian bừng sáng. Nhớ tiếng Guitar nhẹ nhàng ru hồn vào quên lãng, thẳm sâu một nỗi buồn dịu ngọt theo từng nốt nhạc buông trên phím đàn, trên phím lòng, trên phím thời gian… Chiều rơi xuống

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: KHẮC KHOẢI THU…

Thật dịu dàng, thu về với đất trời, với hồn ta cô liêu. Thật nhẹ nhàng, thu đến vườn ta xanh mát một buổi chiều. Thu bâng khuâng vài chiếc lá vàng đầu tiên rơi nghiêng, xoay tròn trên thảm cỏ mượt mà. Nắng rắc vài hạt nhỏ, mưa rơi vài giọt nhỏ, gió kéo

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: THÊM CHÚT VU VƠ THU…

Mưa rơi ướt tím hồn Than Thở Nắng thu về trên dốc nhớ miên man Em đứng lặng trong chiều bỏ ngỏ Nghe buồn dâng khi nắng lịm, chiều tàn… Bỗng dưng mà lặng lẽ, bỗng dưng mà bồi hồi. Bồi hồi khi tưởng tượng về một ngày hội ngộ với nắng vàng rơi trên

Đọc Thêm »

Hồng Lĩnh: Tháng 6 mùa hè

Tháng Sáu là thời gian của nửa năm đã sắp trôi qua, mùa hè cũng đã đến với cỏ cây xanh ngắt. Mặt trời thức sớm và đi ngủ trễ,  mọi thứ vẫn đáng yêu như cuộc sống bình dị của mỗi ngày trôi qua của tôi và của những người ẩn cư đang chìm

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: HẠ TRẮNG VÀ NỖI NHỚ

“Em đứng lên gọi mưa vào hạ…”(*) Cao nguyên vào hạ bằng những chiều mưa buồn, buồn như chiều nay. Nắng tắt sớm trên những hàng cây, để mưa về làm cỏ lá ướt mềm. Phố im lìm, con đường loang loáng nước… Đắm chìm trong mưa, đắm chìm trong nỗi buồn chợt tới, ta

Đọc Thêm »

Khải Triều: Xóm Đạo Mùa Dịch

Hồi chuông tắt lửa – Ảnh: Lưu Na   Cơn đại dịch Coronavirus xảy đến bất ngờ đối với thường dân như tôi, nhưng chắc là không bất ngờ đối với một số nhà chuyên môn về dịch bệnh, bởi nạn dịch hầu như xảy đến luôn cho con người, có khi qua các loài

Đọc Thêm »

Lữ Kiều: Sen

Sen – Tranh: Mai Tâm      Tôi qui y ở chùa Từ Hiếu, một ngôi chùa cổ cách thành phố khoảng bảy cây số, trên đường đi lên Vạn Niên. Thời gian qua, không thể nhớ những bước chân tuổi thơ chạy trên những viên sỏi sân chùa cũ. Nhưng không quên, không bao giờ

Đọc Thêm »

Như Thương: HƯƠNG ÁO MẸ

                                 Ảnh (HKL)         (Kính tặng Mẹ) Kể từ mốc thời gian của Tháng Ba năm 1975, phấn son “mệnh phụ” của Mẹ đã không còn nữa… Dăm ba chiếc áo cũ lượm lại của Ngoại đắp thêm vài miếng “vá chằng vá đụp” cho những buổi chợ sớm trưa, những ngày đầm

Đọc Thêm »

Phan: Sương rồi tan…

  Trên Đỉnh (Đời) – Tranh : Mai Tâm Sương trắng từ đỉnh đồi xuống suối. Bầu trời đại tang di chuyển chậm theo những lọn gió sớm vật vờ xa xa. Hai bên bờ vực là những cành khô vươn lên trong màn sương mờ ảo, không gian màu chì thương tật, hư hao.

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: Cào Lá Sân Vườn

Thân Trọng Minh, Khuất Đẩu, Huyền Chiêu và Ngọc Sương – Dalat 2017 (Photo by Thanh Hằng) Lần này trở lại, con dốc như có vẻ cao hơn. Chầm chậm, kiên nhẫn như những con ốc sên, cuối cùng anh Khuất Đẩu và tôi cũng xuống được tới cổng nhà. Dừng lại một chút để

Đọc Thêm »
Lưu Trữ