tùy bút

T.Vấn: Đà lạt . . . hồn nửa khuya

Hành khúc: Vó Câu Muôn Dặm – Tranh của Trần Thanh Châu. Viết thêm của tác gỉa: Đà Lạt. Nốt nhạc có độ rung sâu lắng nhất trong bản nhạc đời của nhiều người đã từng một thời trải qua những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ nơi thành phố ấy. Nốt nhạc mà,

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nắng Sài Gòn, Nắng Hán Thành

Đường Tự Do và nhà hàng Givral của Sài Gòn hôm nay Nắng Sài Gòn, Anh đi mà chợt mát Bởi vì em, Mặc áo lụa Hà Đông . . . (Áo lụa Hà Đông -Nguyên Sa) . . . Sài gòn nay, không còn áo lụa Sao ta nghe, cháy bỏng trong lòng .

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ý nghĩ vụn cuối năm

Rồi mai giữa chốn nhân sinh ấy Còn chút dư âm để ngậm ngùi (Về không cùng – Ngọc Phi) 1. Lại năm cùng tháng tận. Lại những hối hả thu xếp cho xong mọi việc của năm cũ, cất tất cả vào ngăn kéo (thời gian ), nghe âm thanh quen thuộc của chiếc

Đọc Thêm »

T.Vấn: Chút vụn vỡ cuối Thu

Mầm thơ ô trọc, từ nguyên thủy Tịch mịch âm dương, một cõi người       ( Ngọc Phi) 1. Người ta không thể chỉ sống bằng những hòai niệm, dù người ta ấy là những thân phận lưu vong, những cái cây bị trốc gốc, đi quẩn đi quanh cũng lại chạm phải bốn bức

Đọc Thêm »

T.Vấn: Cuộc Hồi Sinh của thế kỷ

Ta về khai giải bùa thiêng yểm Thức dậy đi nào, gỗ đá ơi Hãy kể lại mười năm chuyện cũ Một lần kể lại để rồi thôi (Ta Về – Tô Thùy Yên) 1. 1. Trong lúc chuẩn bị các thứ cần thiết cho ngày gặp gỡ lại những người bạn của một thời

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nhớ New Orleans

1. Tháng 8, tôi lại nhớ về New Orleans. Như mỗi năm, đến tháng 7, tôi nhớ về Sài Gòn. Những thành phố của kỷ niệm, của hồi ức, của niềm vui và nỗi buồn. Đó là những phần không thể tách rời, mỗi khi tôi ngoảnh mặt nhìn lại. Tháng 7, ở Sài Gòn

Đọc Thêm »

T.Vấn: Vịn chữ để đứng dậy

Chữ Tâm (Cuồng Thảo) _ Nguồn: http://luongsonbac.com/gallery/ Nhất sĩ, nhì nông Hết gạo chạy rông Nhất nông, nhì sĩ  (Ca dao) 1.  “Làm văn chương như lao vào con đường quá nhiều khổ nhọc! Dấn thân vào con đường gian truân này tôi ít quan tâm chim kêu, hoa nở, gió mát, trăng thanh… Tôi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Đọc lại những ghi chép cũ

Ký Ức Mùa Thu – Tranh: Vũ Dương 1. Không biết “ma đưa lối, quỷ đưa đường” thế nào, mà, theo lời một người bạn của tôi, lúc này tôi bị ám ảnh bởi mấy chữ “chiến tranh”, “lính tráng” hơi . . . bị nhiều. Những ghi chép ngổn ngang trên bàn, cũng là

Đọc Thêm »

T.Vấn: Từ mùa hạ năm ấy . . .

Sao em còn mang áo mỏng, Có còn mùa hạ nữa đâu Thế là mùa hạ sắp qua đi. Những ngày cuối cùng nóng cháy của Wichita được đánh dấu bằng một vài cơn mưa đêm nho nhỏ đủ để không phải tưới những thảm cỏ sắp ngả vàng ngày hôm sau. Mùa hạ sắp

Đọc Thêm »

T.Vấn: Lại … quê người, quê nhà.

Con đò quê hương – Tranh: Trần thanh Châu • ôi thuở tang bồng tay trắng vỗ cạn chén cùng ta nhớ cố hương (Ngọc Phi ) 1. Chúng ta ra đi đã chẳng mang theo bên mình cố hương đó hay sao? Câu hỏi, đồng thời cũng là một biểu tỏ của những nỗi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ý nghĩ vụn mùa xuân

■ Bầu bạn đêm Xuân cùng ngọn gió Xoay nghiêng cốc rượu thấy môi người (Độc Ẩm – Ngọc Phi) 1. Mùa xuân. Đó là thời điểm khởi đầu cho chu kỳ thời gian của một năm. Trong vòng quay bất tận của cuộc nhân sinh ba vạn sáu ngàn ngày – tức một trăm

Đọc Thêm »

T.Vấn: Tôi sợ bóng mình

Ngựa về gục khóc trường giang lạnh Gươm súng đưa chàng theo núi sông (Khúc Minh) 1. Đã lâu lắm rồi, tôi không được hưởng cái thú vui thời trẻ là đi dạo trên những khu phố đông người, được ngồi bên một mái hiên, uống ly cà phê đậm đặc buổi chiều trời vừa

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ