T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Trần Vấn Lệ: Tháng Mười Một – Những Bài Thơ Mới Nhất (1)

Share on facebook
Share on twitter
Share on whatsapp
Share on email
Share on print
Góc nhỏ bình yên – Tranh (sơn dầu): Mai Tâm

Thương Biết Mấy

Thương biết mấy những người con gái đó

Chắc không ai còn nhớ tuổi Thanh Xuân?

Hiện là những Bà Soeurs lam lũ trong rừng

Chăm sóc cho từng người cùi hủi!

.

Tôi đã ghé Di Linh, cao nguyên rừng núi

Thăm Trại Cùi và ngắm những Bà Soeurs

Những người xinh, xinh lắm, thật không ngờ

Quên bẵng đời mình, sống vì ước mơ nhân loại…

.

Nhân loại không ít người tươi như hoa mới hái

Nhưng cũng không ít người cam phận hẩm hiu:

Họ không muốn mắc bệnh hiểm nghèo

Họ cũng không muốn lánh xa làng mạc…

.

Họ bị dồn về đây sống đời cõi khác

Nhìn thấy mình tan nát mỗi ngày thêm!

Họ là những người bị đời lãng quên

Và những Bà Soeurs có cái duyên gần họ!

.

Những Bà Soeurs giúp cho họ bớt khổ

Giúp cho họ có nụ cười, có bữa cơm ngon

Những Bà Sơ cũng sống mỏi sống mòn

Nhưng khác những bệnh nhân:  Các Bà Còn Nguyên Vẹn!

.

Các Bà mang đồng hồ để nhớ giờ hẹn

Đến với người này không bỏ lỡ người kia

Trại Cùi Di Linh ai tới thăm rồi cũng về

Người ở lại là các Bà Soeurs và Người Bệnh!

.

Trong khi đó…Những Nhà Sư Khả Kính

Nước Thái Lan chơi với Cọp thật vui!

Những con Cọp đùa giỡn với người

Và du khách bỏ tiền mua vé ngắm!

.

Lòng Từ Bi của Phật đã thấm

Những con thú rừng quên bản chất hung hăng

Trong khi những Nhà Sư làm đẹp cho Thái Lan,

Những Bà Soeur Việt Nam ai biểu mà đi làm cho đời bớt tủi?

.

Tôi nhiều lần ngồi tựa lưng bên núi

Nhìn trời cao và thấy quả thật trời cao!

Trời lãng quên những người đẹp má đào

Trời không để ý những bàn tay thiếu viên nhẫn ngọc!

.

Và bạn ơi, thật tình tôi đã khóc

Đời biết bao ngang trái lạ lùng…

Những người con gái xinh chọn cách sống giữa rừng

Những đấng Anh Hùng thì chạy ô tô giữa Thủ Đô Hà Nội!

Chấm Dấu Hỏi Nha Câu Đó Trên Đầu

Tôi hẹn mãi

sẽ có ngày

tôi về thăm Đất Nước,

mà hẹn hoài

hẹn mãi,

Có Gì Đâu?

.

Chấm dấu hỏi

nha,

cái dấu đó trên đầu

câu nước mắt

Em Lau Giùm Có Được?

.

Em cho tôi,

cho tôi đi,

làm phước:

cúi xuống hôn em

ngón chân út 

được không?

.

Đừng hỏi tôi

sao không hôn

hai má em hồng?

Trời không mưa

là nắng phải không

cô bé bỏng

đứng bên cây thông

đầu dốc núi!

.

Tôi hay hỏi

Tại Sao Mình Không Tội

mà xa em không biết mấy năm tù,

rồi xa thêm,

chừ xứ lạ thiên thu?

dốc sương mù

vi vu gió nhẹ!

.

Em ơi em

năm châu bốn bể,

bể nào to hơn Thái Bình Dương?

đường nào cũng cao khi nghĩ tới Thiên Đường

nên giọt lệ luôn luôn chảy xuống!

.

Ngày tôi về

thăm Quê Hương chắc muộn,

má hồng em còn. mấy chút

hoàng hôn?

còn?  Còn chăng là những tiếng boong boong

của Giáo Đường Nicholas,

của Chùa Linh Sơn,

của núi non trùng điệp…

.

Ôi sẽ có một ngày tôi mắt khép

bàn tay nằm trên trái tim héo hon!

trăm năm bia đá thì mòn,

thiên thu hơi thở tôi còn gió thôi!

Hai Lần Lên Núi Bà

Hai lần tôi lên đó – đỉnh của ngon núi Bà (*).  Tôi nhìn nước chảy ra.  Nước ở đâu mà chảy?

Nước trong núi chảy mãi / thành con suối Cam Ly; tới Đà Lạt còn đi / tới tỉnh Đồng Nai Hạ…

Trước khi ra biển cả, nước vào sông Sài Gòn!  Nước cứ chảy không mòn / rừng cao su, thật ngộ!

Ông Trời bưng nước đổ / từ trên cao xuống sao?  Tôi thức, không chiêm bao, hai lần tôi lên đó!

Tôi bắt được cọng gió.  Tôi nghe tiếng gió reo.  Đỉnh núi Bà cheo leo, gió chia buồn với núi?

Những người Thượng lầm lũi / không thắc mắc như tôi!  Ngọn núi đứng mồ côi.  Tôi mồ côi, cũng vậy…

Bên bìa rừng lửa cháy.  Bếp cơm chiều khói lên…Tôi sắp rơi vào đêm, núi Bà vẫn sừng sững!

Vâng, thì núi vẫn đứng!  Vâng, thì nước vẫn tuôn.  Tự dưng tôi thấy buồn, Núi Non mình trước mặt!

Núi không chia Nam Bắc sao người mình hai Đàng?  Người Đàng Ngoài cao sang?  Người Đàng Trong thấp kém?

Dân tộc mình tu niệm chưa có tình Anh Em!  Tôi xuống núi vào đêm.  Sao trên cờ lấp ló…

Tôi cắn một cọng cỏ, tôi kêu ai bây giờ?  Tôi thật muốn kêu mưa để hứng mình nước mắt!

Ngọn núi Bà không thấp.  Hai ngàn mét, người ơi!  Nước có lẽ từ trời, chảy mà thành Tổ Quốc?

Tôi âm thầm xuống dốc.  Tôi về tới Phước Thành.  Tôi thấy mình u minh.  Tôi thấy mình cát bụi…

(*). Năm 1983, sau khi được thả ra từ trại Học Tập Cải Tạo, tôi đi làm thuê ở xưởng cưa Lạc Dương, vùng của đồng bào Thượng, có làng Phước Thành của người Kinh.  Chỗ đây, xưởng cưa của ông Lê Văn Tôn, người Quảng Nam (vợ là Trần Thị Tuyết, chị của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, người Phan Thiết).  Biết tôi gốc Phan Thiết, Ông Lê Văn Tôn vui vẻ cho tôi làm thợ vịn.  Có hai lần tôi theo xe be lên đến gần ngon núi Bà, người Thượng gọi là núi Langbian, xe dừng lâu, tôi leo bộ tới đỉnh…để coi ra sao.  Đỉnh là một mặt bằng nhỏ bằng nền nhà ngói cấp 4, có một cái tháp của Sở Khí Tượng, trơ trọi…Mặt núi về phía Bắc có một cái khe nhỏ, nước trong vắt từ trong đó chảy ra.  Ai cũng bảo đó là nguồn của suối Cam Ly.  Tôi có uống nước đó, có hứng một bidon đem về…Hai lần trong đời tôi đứng trên cao độ 2,001 mét (cao độ của núi Langbian sánh với mặt biển Rạch Giá). Khu phố Hòa Bình của thành phố Đà Lạt có cao độ  1,513met. Lên núi Langbian có con đường bậc cấp lát gỗ thân cây ngo, người ta nói đường Bảo Đại (thời Vua Bảo Đại ở Đà Lạt và thường đi săn bắn khu này).  Người ta còn nói:  ban ngày trời quang đãng, trên đỉnh núi, nhìn về phia Đông, mình thấy thành phố Phan Rang…

Em Ơi Sáng Nay Có Mưa

Sáng nay ông Trời có cánh rủ rê gió sớm làm mưa!  Ôi cảm ơn quá câu thơ, muốn làm, khi không đã có…

Tôi đưa tay chặn làn gió, vội vàng chép được lòng tôi.  Không cần để nắng tới phơi, tôi gửi cho em, em thở…

Em ơi thơ là hoa nở, tặng em buổi sáng làm duyên!  Tưởng tương cái mặt em nghiêng và đóa môi em hé nụ…

Bao nhiêu cái hôn cho đủ kết chùm thành một chuỗi hoa?  Bao nhiêu giọt nước trời sa mấy triệu bao la của biển?

Em vẫn còn mà xao xuyến khi nghe anh nhắc biển trời!  Chúng ta buồn chớ, một thời đớn đau ngậm bài Tống Biệt!

Không giận mình sao người Việt, chỉ buồn thế giới năm châu, mình thả hồn bay tới đâu, biển trời không đầu không cuối…

Em ơi ông Trời không mỏi cánh mưa bay trước ngõ nhà…Nguyễn Khuyến chắc có xuýt xoa:  “Mấy chùm trước ngõ hoa năm ngoái…”.

Thơ người xưa, anh nhớ lại…áo vàng em gió gió bay…cũng nhớ Đỗ Hữu ngất ngây:  “Người ơi thương nhớ biết bao nhiêu!”.

Lượm lại vài câu,không nhiều, cầm lên thấy là nước mắt.  Ông Trời nếu tu thành Phật, dám mưa suốt tới chiều nay…

Mình cũng đi tu, chắc hay?  Kiếp sau mình thành mưa gió, anh ngồi tung Kinh gõ mõ, em tựa vai anh em ngoan…

Mặt Trời Trên Quê Hương Ta

Em à, anh đang tưởng tượng / mình em thôi, đẹp nhất buổi chiều nay…Bầu trời mây.  Tóc em bay.  Áo của em cũng bay như mây trời vậy đó!

Em à, anh nói nhỏ:  Anh yêu em như yêu bầu trời chắc đang rất xanh trên quê nhà buổi sáng!  Anh ở đây có hoàng hôn, chạng vạng, anh thấy em rồi:  mặt trời trên Quê Hương!

Em là vầng Thái Dương không cần son không cần phấn mà thơm lừng Tình Nghĩa Mẹ Cha.  Em là cánh đồng tất cả lúa nở hoa rồi kết trái thành nên muôn bồ thóc.  Hình ảnh của Tổ Quốc:  Toàn Dân Mình Mơ Ước Ấm No!  Em thơm tho từng bài thơ anh nhé!

Ôi cây lúa nặng hạt cúi đầu gạt lệ!  Lậy Trời cho mưa thuận nắng hòa…cho những người đi xa hướng về gần gũi:  Bóng Mẹ già vác từng bó củi về nấu cơm chiều cho cả nhà ăn!  Bóng Cha già hai má hóp nhăn nhăn:  “Con xa xứ sao mà lâu về quá?”.

Một thời thế đi ngang qua mặt lạ!  Con đường công hương xe chở thóc về kho.  Chở cả ước mơ của người dân cần kiệm. Chở những thứ gì thật hiếm hơn cả vàng bac kim cuơng.  Là mồ hôi nước mắt từng giọt từng giọt lăn tròn…

Cái bánh xe nhân luân xẹp lép không cần bơm, nam mô a di đà Phật, thế gian này nào ai có thương những cây lúa cúi đầu trên ruộng?  Em đẹp nhất như điều anh mong muốn: trăng nở hoa cho em sáng trưng!

Những câu thơ của anh, anh để xuống, anh nâng tình em nhé ôi cái tình-cố-quận.  Anh tưởng tượng hai ống quần em xắn, con đường quê lầy lội em đi!  Em không đòi anh trả cho em cái tuổi Xuân Thì…Em chỉ đòi anh những bài thơ khô queo nước mắt!

Biết bao giờ thưa Chúa, thưa Phật?

Thưa cả những tiếng chuông chiều đều đặn boong boong… 

Em à, anh đang tưởng tượng hai đứa mình chụm đầu vào nhau!

Bỗng Dưng Mà Nhớ Quá Hàn Mạc Tử Ngày Xưa

Chiều nay tôi ước có một bài thơ dễ thương!  Một bài thơ toàn hương…vì nhớ Hàn Mạc Tử (*)…

…có hai câu đáng nhớ:  “Trầm ngán nghê bay trong lãnh cung, hương thơm bối rối ngọt vô cùng!”.  Với tôi, Hay!  Quá đỗi…

Hàn mới hăm sáu tuổi / mà qua đời!  Uổng ghê!  Hàn nói về Gái Quê…đẹp hơn hoa Bất Tử!

Hàn nói về Thiên Chúa, đẹp quá Maria!  Hàn nói về Chia Xa…Có Vầng Trăng Một Nửa! (**) 

Hàn…Thi Sĩ Đáng Nhớ…một phần vì Lạ Lùng, một phần vì Mênh Mông cái-nỗi-niềm-cô-độc!

Chiều nay tôi Hạnh Phúc / thổ lộ được lòng tôi!  Có con quạ mồ côi / đậu / nhìn tôi – chia sớt…

Ơi người-muôn-năm trước / hồn bao la hoàng hôn!  Ôi người muôn năm trước hồn-bao-la-hoàng-hôn!

 (*) Hàn Mạc Tử là bút danh đúng của Hàn Mạc Tử đặt cho mình trong hoàn cảnh cô đơn cách ly gia đình để chữa bệnh.  Hàn:  Lạnh lẽo.  Mạc:  Đơn sơ, giản dị.  Còn Hàn Mặc Tử là ý muốn của Quách Tấn, Hàn Mạc Tử chưa hề dùng tới bút danh này ký dưới bài thơ nào.  Hàn:  Hàn lâm, sách vở.  Mặc:  Bút mực.  

2, Bài thơ Một Nửa Trăng hay Đêm Mồng Bảy:

Đêm nay chỉ có nửa trăng thôi,

Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi?

Ta nhớ mình xa thương đứt ruột,

Gió làm nên tội buổi chia phôi!

Tiếng Hót Của Chim Nghe Ngọt Như Đường

Sáng Chúa Nhật nghe phôn reo, tôi bắt:  Bạn gọi mời ra phố uống cà phê.  

Tôi vui vẻ, hẹn giờ tôi đi tới…

Uống cà phê buổi sáng quán-bên-hè.

Sáng Chúa Nhật đường sá ít xe.  Quán cà phê cũng chưa đông khách.  Ngày mới sáng tiếng chim đang hót.  Tờ báo cuối tuần thưa thớt bản tin.  Chúng tôi chào nhau rồi lặng lẽ ngồi nhìn…tách cà phê đen có chút đường bốc khói.  Gặp nhau hoài, không còn chuyện gì để nói…thì cà phê, cà phơ, cà chớn, cà tang!

Khói cà phê thơm quá, mơ màng.  Thơ Quang Dũng lại hiện về trong đáy cốc, thoáng hiện ai về…(*) màu đen của tóc, để cái muỗng vào tóc hóa bạch kim!  Nhìn bóng thời gian, cái bóng đã chìm, nhìn mặt nhau cười…râu người đã bạc! 

Trên vòm cây vỉa hè tiếng chim còn hót, tiếng hót của chim nghe ngọt như đường…

Bạn chỉ tôi một góc báo, tin buồn:  Minh Đức Hoài Trinh thành người thiên cổ.  Thêm một nhà thơ đi chiều Thứ Sáu, chắc cuối tuần này bè bạn sẽ đưa / về cõi không mơ / khói nhang mờ mờ nhân ảnh…rồi ở đáy cốc cà phê màu đen đặc quánh / biết đâu hiện hình một thoáng cố nhân?

Tiếng chuông giáo đường vang…Vọng.  Bâng khuâng.  Không biết Chúa sẽ gọi ai về mai mốt?

Chúng tôi chia tay nhau sau lời bất chợt / của bạn tôi kèm một nụ cười…

Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Quang Dũng:  Thoáng hiện em về trong đáy cốc / nói cười như chuyện một đêm mơ…

©T.Vấn 2022