Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG GIÊNG 2026-(04)

Hình ảnh đèo Ngoạn Mục Ninh Sơn Ninh Thuận nhìn từ trên cao (Ảnh: Sưu tầm)

BẠN NÓI NGƯỜI CON GÁI

CHẢI TÓC NGƯỜI TA THƯƠNG

Bạn mình Michigan mưa dài từng con phố

Mình Cali nắng gió lạnh lạnh vào cuối năm…

Nghĩ tới chữ Thời Gian nghe nỗi hàn giá buốt!

Nếu đừng xa Đất Nước, mình nghĩ… chắc mình gần?

.

Đâu thì cũng sắp Xuân, mùa Đông là hứa hẹn

mình nghĩ ngày mình đến mà lịch cứ bay bay…

mà bạn mình đến đây… lịch không dày thì mỏng!

Nghĩ tới chữ Hy Vọng… mùa Xuân hay mùa Mơ?

.

Thỉnh thoảng mình làm thơ… chữ bơ vơ tội nghiệp

Bạn mình thì thích nhạc… nhiều khi hát một mình.

Vẫn hơn là làm thinh, buồn làm tình làm tội!

Có cầm phone có nói, tiếng chào nghe gió bay…

.

Đất níu chân đi, gió cản áo bay về…

Suối tóc thề của bạn nghe thơm rồi Tết ơi!

*

Bạn mình cầm lược chơi chớ bạn mình không chải

Bạn nói người con gái chải tóc người ta thương!

Thì ra bạn cô đơn!  Hèn chi mình thêm nhớ…

… Nhớ Nha Trang biển gió, nhớ Quảng Ngãi mạch nha…

.

Hồi xưa mình chưa xa thương Nha Trang chớ bộ,

Ra Quảng Ngãi Nam Phổ nhìn hoài sương Trường Sơn…

Nước Non, mình đi mòn, suốt đời tương tư, đúng…

“Cali bây giờ trống, gió, thơm lừng Cố Hương!”

.

Bạn mình Michigan đọc đi câu đó nhé

Mai Xóm Bóng có ghé trường Thánh Tâm đọc Kinh

và chải tóc… thình lình, biết đâu chừng bão tới

Tới Los Angeles, mình đợi những con bồ câu bay…

QUA MỸ

BÀI HỌC ĐÁNG GIÁ

Thường ngày, tôi ra phố, gặp người lạ, đều chào.

Chúng tôi đã cùng trao một nụ cười thân ái.

Nụ cười đó nở mãi khi người lại gặp người, 

dẫu là đều đã rời / xa nhau liền chỗ gặp…

.

Hồi tôi còn trong nước, gặp ai quen mới chào,

còn không hề quen nhau / chỉ ngó nhau, không nói.

Qua Mỹ, tôi tự hỏi: “ai cũng quen hết à?”,

sau, cả hai xa xa… tôi thấy mình ngớ ngẩn!

.

Cần cổ cao ba ngấn, có ai thắc mắc đâu?

Ngay cả tóc trên đầu, chải đầu đâu ai đếm?

Cần cổ mình, không hiếm!  Tóc cũng không lạ lùng…

Tất cả một tấm thân… Không mến thân, ngộ thiệt!

.

Không đi thì không biết?  Biết rồi vẫn phân vân!

Mỹ / Việt đều dương trần!  Mỹ/ Việt hai thế giới?

… mà đi, thì đã tới:  hai thế giới hello!

Tôi lắng nghe xí xô, chỉ một câu:  “Bạn khỏe?”.

.

Tôi ra phố thường ghé một cái quán cà phê:

“Cho cái đen, nửa ly”.  Cảm ơn. Cầm lên, hớp…

Nhả khói thuốc đen ngợp một bầu trời bao la…

Nghĩ quẫn chuyện nước nhà, chuyện người ta, thù, bạn…

.

Tôi ra phố thường sáng. trưa, chiều, về, vui vui…

Cái gì xưa,  xưa rồi, cái gì mới cũng mới.

Tôi không cần học hỏi.  Sách vở chỉ nửa vời.

Tôi nhớ học trò tôi, tôi thấy mình có lỗi…

.

Xưa, Thầy chưa hề nói hay giảng về cái chào…

Mình gần bên, xa nhau… bây giờ đời vạn dặm!

Các em!  Thầy hối hận… Thầy dạy trò dửng dưng…

“Nước non thưa thớt rừng, hồ, ao… kinh-tế-mới!”. (*)

.

Dân mình chừ bọt nổi…

Phù sa trôi lang thang…

Nước non mình:  Cái hang!

Ánh điện vàng:  Giọt lệ!

.

Qua Mỹ tôi vỡ nhẽ:  người với người Good Morning!

Quê Hương, thương cái Đình, Trời ơi ai đếm ngói?

 (*) Thơ Trần Tế Xuơng làm hồi năm 1907 tiên tri năm 1975:

“Sông kia rày đã nên đồng,

Chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng sắn, khoai.

Đêm nghe tiếng ếch bên tai,

Giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!”.

CON SÔNG KHÔNG ĐI LẠC

CHỈ CHÚNG TA LẠC HỒNG

                               Nọ bức Dư Đồ, thử đứng coi:

                               Sông sông núi núi khéo bia cười…

                                                        Tản Đà

Sông không cần ai ngắm – nó chảy qua núi rừng, nó chảy qua cánh đồng, nó về đâu kệ nó!

Sông giống như con thỏ… như ngọn cỏ thỏ ăn. Bạn móc trái tim quăng, con sông cũng kệ bạn.

Sông nuốt hết ánh sáng!  Bạn chìm xuống sông đi… nhưng bạn thấy Xuân Thì của bạn là nước mắt!

Hồi núi sông chia cắt… bạn đi Lính phải không?  Bài Lính học Qua Sông, bạn học xong về trại…

Chúng ta học Nhân Ngãi, Nhân Tình, Nhân Đạo… rồi Nhân Văn, chúng ta học lung tung… Con sông trôi bình thản!

*

… Thì đừng nói Định Mạng nó trói nó buộc ràng.  Vua cũng có thời gian, Vua làm Vua rồi chết!

Những bài Diễu Văn tuyệt, ai nhắc cho ai nghe?  Hịch Sát Đát, đó kìa, bạn có nghe ai nhắc?

Con sông đi… không lạc!

Chỉ chúng ta… Lạc Hồng!

Người ta gọi Con Sông… 

vì Con Sông Là Vậy!

EM CẦM NHA

HOA TUYẾT NỞ TRÊN TAY

Cơn bão tuyết, người ta biết trước,

người ta chờ, và nó không qua,

người ta mừng, xót xa vì có vài Tiểu Bang hứng bão!

Nhìn những tấm hình đăng báo…

.

Người ta mặc thêm áo,

người ta ra phố chơi,

người ta ngó lên trời,

người ta cảm ơn Thiên Chúa!

.

Những cuộc vui chơi nhảy múa

bán vé rồi và cứ diễn cho vui.

Mùa Đông tuyết bay trên những nụ cười

hy vọng nở những nụ hồng tiểu thuyết!

.

Tôi có chờ cơn bão tuyết

nó không qua, mình ra phố lại về.

Bài thơ này không được lê thê

mà may mắn không có ai để ý!

*

Có nhiều bài thơ người ta làm trên nước Mỹ

như người chụp hình nhiếp cái ảnh là xong!

Cảnh mùa Đông không ai mong

nhưng nói buồn, vui, thì lòng ai nấy biết…

.

Với tôi thì…. bão tuyết

năm nay mà về ghé qua Cali,

có ai ngủ mê,

thức dậy thấy bầu trời nở toàn hoa trắng…

.

Lại nhớ Ca Dao:  Tóc dài, Tóc vắn.

Tóc rớt sợi nào cũng nặng nên tình không thể gió bay…

Chữ của tôi dùng thoáng hơi lãng mạn,

Em cầm nha:  Hoa Tuyết Nở Trên Tay!

ĐÀ LẠT NHÀ THỦY TẠ 

NGÔI NHÀ XINH CẤT NỔI TRÊN MẶT NƯỚC

Đà Lạt / Hồ Xuân Hương… có ngôi nhà Dễ Thương / cất nổi trên mặt nước / ai cũng nhìn thấy được / ai cũng được soi hình…

Giữa ngàn thông xanh xanh / giữa bầu trời xanh biếc / sóng lăn tăn như tuyết /  đẹp tuyệt vời Quê Hương…

Hãy nghĩ tới Nước Non / khi ta nằm trên cỏ / ngàn phương trời để ngõ / mà máu trôi về tim…

Hãy nhìn những cánh chim / chúng bay tìm yêu quý / trên bờ liễu kiều mỵ / dưới gót chân người Tiên!

Đất Nước thời bình yên / từ cái tên Lâm Viên:  Rừng Hoa Là Vườn Mộng!  Mỗi mầm cây – cuộc sống…

Thúy Kiều và Kim Trọng / không biết giờ ở đâu?  Đoàn Thị Điểm ngàn dâu… Ngàn Dâu Xanh Ngắt Một Màu…

Nhà Thủy Tạ kính lau / mỗi chiều và mỗi sớm Em và anh cuồn cuộn / áo dài bay bay bay…

Hãy nâng niu bàn tay / chỉ người yêu đó!  Đó!  Một ngôi nhà nho nhỏ / xinh xinh giống ngôi Đình…

Những ngôi Đình tình tự! Hỡi những người xa xứ… nghiêng mặt về Yêu Thương!  Mỗi Nụ Hoa Nụ Hôn…

Mỗi nhánh trúc giọt sương / điểm trên môi Tình Nghĩa!  

Mỗi năm hoa đào nở / muôn năm Đà Là Hoa!

LANG THANG NHƯ MÂY 

NHƯ SƯƠNG BAY

Sáng lắm rồi… mặt trời chưa thấy hiện? 

Có điềm gì trong buổi sáng hôm nay?

Tôi hỏi cỏ – cỏ làm thinh.  Tôi hỏi cây,

cây cũng làm thinh.  Trời im, không có gió…

.

Một vài giọt sương đọng lâu… đang nhỏ,

Không có gì!  Cửa sổ để làm chi?

Tôi ngó ra đường:  Không một ai đi,

xe có chạy… chắc ai đi làm trễ?

.

Chim, chỉ còn vài ba con chim sẻ,

chúng lạc bầy hay nấn ná chờ ăn?

Nếu nắng lên chắc chim hót vang vang

vui lắm nhỉ?  Và thơ tôi thanh thoát…

.

Tôi muốn câu thơ có chen vài nốt nhạc,

tôi muốn nhìn ai hát giữa màn sương.

Tôi biết đây không phải Đơn Dương,

  • cái Quận Lỵ ngày xưa hiu hắt…

.

Những ngày xưa, tôi còn trên Đà Lạt

về Phan Rang thì xuống đèo Belle Vue,

hai mươi cây số không có dấu chân người đi

nhưng tới Krong Pha có nhiều ngôi nhà thật đẹp!

.

Cũng có vài túp lều tranh nằm nép

trên bờ con sông… cong cong –  sông Đa Nhim.

Tôi nhớ ai, tôi biết… Tôi nhớ em!

Em nói với tôi:  Belle Vue là Ngoạn Mục, đúng ghê!

*

Một khúc phim xưa, quay ngược trở về…

“Người ta muốn:  núi và đồng bằng liền một!”

Người ta nghiền đá ra thành bột,

người ta cầm lên xem… những giọt mồ hôi!

.

Họ không phải Tổ Tiên tôi!

Họ là những người đến Đông Dương khai sơn phá thạch!

Họ mở đèo, những con đường ngõ ngách,

mấy con ngựa thồ hí mãi tiếng mù sương…

.

Rồi tiếng còi xe lửa hiên ngang…

Rồi người Bắc gọi là “đoàn tàu hỏa”;

rồi tôi lớn lên giữa cõi đời biến hóa…

Đà Lạt dễ thương nha – những tiếng còi chiều!

.

Thơ tôi bây giờ giữa buổi sáng buồn hiu.

Nay đất khách, mai kia vào nghĩa địa,

Quê Hương xa mờ đồng dâu ruộng mía

chỉ một màu chung:  Màu Của Khói Sương!

.

Đêm nay, bạn tôi nhắn “Mình ra Nha Trang”.

Tôi không hỏi lại “Đi tàu bay hay Xe lửa”,

Tôi hỏi cái cửa sổ, 

“nếu bây giờ mà nửa đêm, sao?”.

.

Tôi ngó xuống gan bàn tay:  nước mắt có màu

mây xam xám một thời tôi rất trẻ:

một thời cửa sổ nhà ai, he hé…

để tôi dòm:  “Cửa sổ phòng em như mắt em!”

.

Bài thơ này, tôi không muốn dài thêm,

trưa có nắng.  Tóc em dài tới Angkroet!

CẢM NHẬN TRƯỚC TẾT MÌNH

Nhiều người đã già lắm

bỗng như trẻ lại nhiều:

Ngày Tết Ngày-Tình-Yêu,

với họ – nhiều thế hệ!

.

Nhiều người còn trẻ lắm

bỗng dưng thấy mình già:

Ít tuổi đã đi xa

Mẹ Cha và Non Nước!

.

Nhiều người thấy có Phước

vì được Tu tự nhiên

lòng không bận tâm tiền

cũng không màng nhà cửa…

.

Nước Ta thời xa xứ

có lắm chuyện Vui, Buồn

mà tất cả… ngọn nguồn:

Có hay Không Có Đức!

.

Sắp Tết rồi, sự thật

lại nói chuyện như mơ!

Phúc Đức nằm trong Thơ

không phải ngồi đôi mách…

.

Thơ không hề kẽ vạch

chỉ là mây bay qua

Non Nước gần hay xa

đã thành chuyện tâm sự…

.

Nào!  Mình đi dạo phố

nhìn những chậu hoa Xuân…

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search