BUỒN BUỒN
LỤC BÁT LÀM CHƠI
Mưa bóng mây… mây bóng mưa!
Tôi thầm nói vậy. Tôi vừa… nói chơi…
Ngó lên, trời chẳng xám trời
mà mưa nhỏ giọt, mà người ngẩn ngơ!
.
Lâu ghê Lục Bát thành thơ
cũng lâu ghê mới thấy mưa dịu dàng!
Trời xanh, mây trắng, mây vàng
cơn mưa, cái bóng một đàn chim bay…
.
Mưa không nhiều. Đủ ướt vai,
đủ cho mười ngón tay cài nhớ thương!
Hình như ai sống tha hương
cũng như tôi, chút bụi đường, chút mưa…
.
Mây bóng mưa, bụi không bờ
tôi nghe mình thuở học trò xa xăm…
Mưa không dè cũng lang thang
bay theo mây đậu xuống đường tôi đi…
.
Mây bóng mưa? Mưa bóng mây?
Rất dễ thương! Rất một ngày… bâng khuâng!
Dĩ nhiên tôi biết tôi cần
nói bâng khuâng để tưởng trăng theo người…
*
Buồn buồn Lục Bát làm chơi
có mây, mưa, có chim trời phiêu du.
Người xưa cầm chỉ hai câu
mà thương xanh biếc hai đầu Tương Giang…
.
“Mình về mình nhớ ta chăng?
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười!”.
Quê Hương Tổ Quốc đâu rồi?
Bao la đây biển đây trời… Thiên Thu!
HELLO MÙA XUÂN MỚI
Có lẽ… mùa Xuân tới thật rồi
bầu trời bàng bạc chút mây trôi
chim vui vẻ hót trong chòm trúc
lá gió rung rinh ánh mặt trời…
.
Con đường trước ngõ nhà tôi đẹp
sạch tựa như là ai quét khuya…
Không thấy lá bay, không thấy rác
chỉ thấy mặt đường khói có bay…
.
Những nhà hàng xóm tôi đều đẹp
hoa nở lung linh chẳng một nhà
Vài khóm hồng nhung, vài chậu cúc
Tết tàn còn giữ nét kiêu sa!
.
Chiếc xe bus chở học trò, vui
tới trạm dừng chờ một chút thôi
chút khói nhẹ bay và chút nhớ
bóng hình xe bus đã xa xôi…
*
Có lẽ mùa Xuân tới sáng nay?
Dễ thương! Tôi vẫn biết đêm, ngày
những hôm áo mặc hai ba lớp
giờ nắng hồng reo nhung lụa bay…
.
Nghĩ tới Quê Hương giờ chắc đổi,
học trò chắc chải tóc bên thềm…
Lát rồi tất cả đi làm hết
có nhớ Thầy xưa không các em?
.
Có nhớ! Thật lòng không nói khác?
“Chúng Ta Ai Cũng Có Ngày Xưa!”.
Ngày xưa thân ái… làm sao trả
nguyên vẹn vuông tròn những ước mơ…
THỜI GIAN HAY MÂY SƯƠNG
Tết xong rồi, qua rồi!
Hôm nay đã mồng Sáu… đường thời gian là Đạo…là lại sắp… Tân Niên?
Vui vẻ như người điên! Xuân, Hạ, Thu, Đông… kệ! Và người say cũng thế… Giêng, Hai, Ba, Tư… ha ha!
Thế giới không thái hòa! Không giặc thì cũng loạn. Người, tập hợp từng toán; người… thấy không quen nhau!
Một địa cầu năm châu, ngổn ngang lòng trăm mối. Ông Nguyễn Du từng nói… về cái sự ngổn ngang!(*)
Và Ông viết Đoạn Trường Tân Thanh, bạn thân Ông đổi nhãn: Truyện Kiều, xúm lại tán… Vũ Trọng Phụng cười xòa!
Hà Nội… mở mắt nha: Cuốn Làm Đĩ còn đó! Không phải bụi ngoài ngõ… mà Tiểu Thuyết Văn Chương!
*
Thời gian hay mây, sương?
Tôi viết gì vậy nhỉ?
Bây giờ đầu Thế Kỷ…
Hai Thế Kỷ Việt Nam!
Mồng Sáu, hết dần năm… Rồi năm tăng nỗi nhớ! Bốn ngàn năm… thêm nữa, mà sao cứ hoài hoài?
Bốn ngàn năm… hỡi ơi!
Tôi. nói…Tôi Không Sai! Nắng vàng kia… Bờ Giậu!
Bốn ngàn năm: tro trấu!
Bốn ngàn năm: sử xanh!
(*). Thơ Nguyễn Du: “Ngổn ngang trăm mối bên lòng, nên câu tuyệt diệu ngụ trong tính tình!”.
Hầu như các nhà trí thức Việt Nam đều nhất trí: Nguyễn Du ăn cắp truyện Tàu, truyện Vương Thúy Kiều, của Thanh Tâm Tài Nhân, đời nhà Minh cách nay ngàn năm, người Tàu tỉm, lục không hề thấy tác phẩm đó, tác giả đó! Ông Phạm Quý Thích biết và vẫn cứ muốn bạn mình, ông Nguyễn Du phải xác nhận! Bạn đọc thấy bài Tựa do Phạm Quý Thích viết thì rõ… cái tào lao! Nguyễn Du chỉ chỉ cái bìa sách của mình: Đoạn Trường Tân Thanh. Chữ Tân Thanh hoàn toàn không có trong Từ Điển Tàu, nó là sản phẩm của Nguyễn Du, duy nhất… hai chữ Tân Thanh!. Vũ Trọng Phụng, một nhà báo, nhà văn thời Hà Nội ăn chơi trác táng, khoảng giữa Thế Kỷ nổi tiếng về một cuốn dâm thư nhan đề Làm Đĩ. Vũ Trọng Phụng chết tại Hà Nội, hiện có tên đường Vũ Trong Phụng, đẹp ngang với Tố Hữu!
Chuyện đời sống, chết, của Nguyễn Du “bâng khuâng” trong vòng 300 năm, chưa tới. Đành bất tri vậy.
CÁC EM TOÀN GIAI NHÂN
CẢ SÂN TRƯỜNG HOA NỞ
Sáng Mồng Năm, Bà Cai / ra cổng trường mở khóa.
Cái móc nhỏ giữ đó… kẻo gió bay mùa Xuân!
Các em … toàn giai nhân / tung tăng chen cổng phụ,
cả sân trường hoa nở / nâng Thầy Cô lên mây!
Năm mươi năm năm nay… tôi nhớ về như vậy!
Bao giờ tôi được thấy… Trường xưa bươm bướm bay?
Mưa ôi mưa bóng mây / đọng bàn tay mấy giọt
Nước mưa Mỹ không ngọt mà đắng đót làm sao!
Không lẽ tôi chiêm bao? Sáng Mồng Năm tỉnh mộng?
Cả Ngọc Hà nổi trống… Vua Quang Trung Muôn Năm!
*
Năm mươi năm… khóc thầm… mùa Xuân mùa Đại Thắng!
Mùa Xuân gió bay nắng… mưa! Bà Cai Bà Cai ơi!
Những con bướm rong chơi / trên sân trường bát ngát…
Gia đình Cô Thân Thị Hồng lạc / trên biển Thái Bình Dương…
Nghe tin Giáo Sư Nguyễn Đình Cường, Chị Đỗ Thị Tiến tới bến
… ngồi trong rào dây kẽm, anh em khóc mà vui!
Mây trên trời trôi trôi… Thầy Nguyễn Nam Ninh nói “Lệ!
bạn mình đi hết trơn…”. Chúng tôi sáu năm hơn chuyện vui buồn nho nhỏ…
Ôi bước chân của Ngọ! Tà áo dài của Sương! Đà Lạt rất yêu thương… Mong Bà Cai còn sống!
Mai mốt về… cảm…. động: Ai Cũng Là Cố Nhân!
Không ai cầm cái khăn…
Để mặt khô ran… Nhớ!
HÔN EM SUỐT SUỐT
MÙA XUÂN NÀY
Thế là qua Mồng Ba!
Thế là đã hết Tết!
Thế là Em vẫn biết:
Anh Yêu Em Muôn Năm!
.
Người ta hô vang vang Thời Gian Không Giới Hạn.
Thời Gian Là Ánh Sáng Từ Trái Tim Tỏa Ra!
Tình Yêu là đóa hoa
nở đêm trăng Mười Sáu!
.
Thơ Trần Dạ Từ Nguồn Đao: “Em. Mười Sáu Tuổi,
Trăng Mười Sáu,
Áo Lụa phơi đầy hiên gió xưa!”.
.
Mình đi tắm Nguồn Thơ
con-sông-đào em nhé!
Mình đi vào rừng… để
Hái Trái Sim Chia Đôi!
.
Hôn Em cái miệng cười “Ôi Vầng Trăng Mười Sáu!”
Thương nhau mình đổi áo qua cầu bay gió bay…
*
Nằm xuống!
Mình gối tay:
Anh Yêu Em Sống Mũi…
Em! Vầng Trăng đang xuống núi…
Con Nai Vàng Tiếng Thu!
Trần Vấn Lệ
