Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG MƯỜI HAI 2025-(01)

Cà Phê Mùa Đông – Tranh: ĐINH CƯỜNG (Nguồn: hsvnhaingoai.wordpress.com)

MÙA ĐÔNG LÀ HẠT DẺ

MÌNH RANG CHO NỒNG NÀN

Mùa Đông như trái cầu!

Ngồi chỗ nào cũng lạnh…

Không có chỗ nào tránh

thì cứ ôm mùa Đông!

.

Những giọt sương thành bông

bay bay thành bông tuyết

cái màu trắng đẹp thiệt

và mềm nhũn như Em!

.

Chỉ có thơ đặt tên

được một loài hoa quý!

Chỉ có Em, anh nghĩ

duy nhất và yêu thương…

.

Em đúng là Quê Hương

Em cũng là gân máu,

Em là Con Đường Đạo

Em:  Giấc Mơ Chính Nhân!

*

Một năm không chỉ Xuân

mà bốn mùa tiếp nối,

người ta thấy Công, Tội,

người ta hiểu Tình Yêu!

.

Em… dẫu còn chút chiều

Em mãi-mãi-là-Nắng

giống tóc mai dài, vắn

Tình Yêu là Muôn Năm…

.

Trao Em chữ M cầm,

Em thấy đó:  Thánh Giá

một biểu hiệu không lạ

bởi Tình Yêu Trái Tim!

.

Đốt trầm hương dâng lên

cho Em thơm tóc nhé!

Mùa Đông như hạt dẻ

nồng nàn suốt Trường Sơn…

.

Mùa Đông là hạt dẻ

mình rang cho nồng nàn…

MỘT NỤ HOA VÀNG

HOA HƯỚNG DƯƠNG

Trời không mưa, nắng lạnh, và mờ.

Câu “mở hàng” vui chớ, bài thơ!

Để cho em đọc và thôi đọc,

Chớp mắt đi nào, không ngẩn ngơ…

.

Trời Cali vậy, mười hai tháng,

Mưa có đôi lần, chỉ thoáng qua.

Khác ở Quê Hương mưa ủ dột,

Giống ở châu Phi sa mạc khô!

.

Mưa bóng mây hay mây bóng mưa?

Làm thinh… chữ nghĩa chẳng thành thơ!

Nói ra, buồn nhỉ, thơ như thở

Đẹp đẽ hay buồn:  tiếng gió thôi!

*

Tiếng gió trưa nay nghe buồn buồn,

Nắng mờ, mây nhạt, lạnh sương sương…

Có người đi bộ dừng chân ngắm

một nụ hoa vàng… Hoa Hướng Dương!

MÙA ĐÔNG 

NGỒI MỘT CHỖ

Mùa Đông không đi dạo.  Nó đến mình không thấy.  Cả trên dòng nước chảy, không ai thấy nó trôi.  Chỉ thấy nó đã ngồi / bên gốc cây lạnh ngắt.  Áo người ta không lật / dù có gió bay bay.  Mỗi ngọn gió một ngón tay / véo mặt người, đau lắm… Mùa Đông không biết cảm / khi con người rét run. Không đứng dậy đi chung, mùa Đông ngồi một chỗ…

Công viên không ghế gỗ, chỉ ghế đá trơn tru… Đã qua rồi mùa Thu, vài lá vàng còn sót / nằm dưới ghế thành bột / xám xám màu thời gian.  Tôi thường có đi ngang, có vào công viên đứng / thèm một cơn gió lộng / thèm nhìn bão mùa Đông!

*

Mùa Đông – con số Không quấn cổ / ông Lão Tử một người vô tư lự / nằm trong Đạo Đức Kinh!  Không ai bạn với mình… tôi cứ hay nói nhảm?  Mùa Đông, tôi thấy trắng.  Mùa Đông tôi thấy đen… Mấy hôm trước lạ, bây giờ quen… như một người thân thiết!  

Tôi và mùa Đông, ai chết?  Câu hỏi đó của tôi.  Mùa Đông không trả lời… vì mùa Đông không nói!  Có chút nắng, mây nổi.  Có chút nắng, mơ hồ…  Cả bài thơ, một câu thơ, có đủ?  Nắng và mây… tôi rất nhớ / cánh đồng / không chắp cánh mà cò bay trắng xóa…

ĐÊM ĐÔNG CHÍ

Đêm dài bất tận!  Đêm Đông chí

Chiều bốn giờ thôi đã bật đèn…

Đi ngủ…  Mới ăn mà đã ngủ

Người ta ai cũng gói trong mền!

.

Tất cả nín khe!  Thành phố nhỏ

Và trời cũng nhỏ giống ngôi sao…

Xe không chạy nữa, ngoài xe bus

Người đi làm về, xe không mau!

.

Sáng tám giờ hơn, ngày vẫn tối

Mặt trời cũng lạnh! Nắng rưng rưng!

Người run run đứng bên thềm cửa

Xe bus vàng qua, tới bến dừng…

.

Những đứa học trò ngoan ngoãn đợi 

Những bà mẹ đều chưa điểm trang…

Mà ngộ!  Hình như ai cũng đẹp

Hình như trên tóc có tơ vàng?

*

Tôi đóng vai người thi sĩ dạo

Thấy thành phổ nhỏ tưởng còn đêm

Đèn đường chưa tắt vàng chan chứa.

Nhớ tóc em vàng.  Anh nhớ em!

MƯỜI NĂM HOA TRẮNG

RƠI VƯỜN CŨ

Mười năm!

Tôi nhớ Hà Liên Tử,

ông có mười năm một thất tình…

ông có bài thơ chan nước mắt,

mười năm, ông hiểu chữ lênh đênh! (*)

.

Mười năm, giờ, Tôn Nữ Thu Dung

có một bài thơ, đọc nát lòng,

mà nếu ai ngâm thì thảm lắm

Mười 5, hai chữ… rất mênh mông!

.

Đây, bài thơ đó, xin mời đọc,

rồi tự nhiên buồn…rất tự nhiên

có trách móc gì tôi cũng chịu,

“Tôi cảm thơ mà, như cái duyên”.

Không ai đọc thơ… không phê bình!

Người không yêu thơ mới làm thinh…

Xưa nay quá ít người săn sóc

đến trái tim mình!  Có lẽ quên?

.

Ờ thì quên đi như Khái Hưng

Hồn Bướm Mơ Tiên kết nửa chừng:

“Quên là hạnh phúc!  Nhớ là đau khổ!”

Sao không là mây bay qua sông?

MÙA ĐÔNG 

NGỒI MỘT CHỖ

Mùa Đông không đi dạo.  Nó đến mình không thấy.  Cả trên dòng nước chảy, không ai thấy nó trôi.  Chỉ thấy nó đã ngồi / bên gốc cây lạnh ngắt.  Áo người ta không lật / dù có gió bay bay.  Mỗi ngọn gió một ngón tay / véo mặt người, đau lắm… Mùa Đông không biết cảm / khi con người rét run. Không đứng dậy đi chung, mùa Đông ngồi một chỗ…

.

Công viên không ghế gỗ, chỉ ghế đá trơn tru… Đã qua rồi mùa Thu, vài lá vàng còn sót / nằm dưới ghế thành bột / xám xám màu thời gian.  Tôi thường có đi ngang, có vào công viên đứng / thèm một cơn gió lộng / thèm nhìn bão mùa Đông!

*

Mùa Đông – con số Không quấn cổ / ông Lão Tử một người vô tư lự / nằm trong Đạo Đức Kinh!  Không ai bạn với mình… tôi cứ hay nói nhảm?  Mùa Đông, tôi thấy trắng.  Mùa Đông tôi thấy đen… Mấy hôm trước lạ, bây giờ quen… như một người thân thiết!  

Tôi và mùa Đông, ai chết?  Câu hỏi đó của tôi.  Mùa Đông không trả lời… vì mùa Đông không nói!  Có chút nắng, mây nổi.  Có chút nắng, mơ hồ…  Cả bài thơ, một câu thơ, có đủ?  Nắng và mây… tôi rất nhớ / cánh đồng / không chắp cánh mà cò bay trắng xóa…

KHÚC PHIM QUAY NGƯỢC

Cây khuynh diệp cũ… hoài không cũ!  Vẫn gọi “thân thương” bằng cái tên… Tên của “em” là Khuynh Diệp nhé!  Vỗ về nhỏ nhẹ với “người em”!

Thầy với Cô, Bà Cai, học trò… Bây giờ sao nữa cũng người xưa!  Cố nhân về ngó cây nhìn bóng… bóng của cây, bóng mình, nắng mưa… 

Hễ mình nói bóng là không thật?  Có cái thật nào thật sự đâu!  Có trái tim nào không bị nát?  Xa trường ai dám nghĩ xa lâu?

Anh Em – Huynh Đệ – chung Hoàn Cảnh.  Lưu Dụng – Lưu Dung – giống cái lồng!  Dụng hóa thành Dung, thành tội lỗi!  Nhành cây khuynh diệp gió rưng rưng… (*)

Cây khuynh diệp chỉ là Nhân Chứng… mà nó là cây, chẳng phải người.  Mình vuốt mình ve mình tưởng bạn…bởi buồn ai cũng muốn vui… vui!

Cây khuynh diệp vẫn chiều rơi lá, sáng rớt mù sương có nghẹn ngào… Thỉnh thoảng Thầy, Cô lau nước mắt, học trò… mở, xếp cái khăn lau!

*

Bà Cai dừng chổi.  Bà không quét / cái dấu chân người cũ… dễ thương. Bà chẳng nhìn tôi người-khách-lạ… mà người quen lắm dãy hành lang…

Mà thôi… chỉ nói là như vậy!

Mà nói thêm chi để đoạn trường?

 (*) Sau khi kết thúc cuộc chiến tranh, miền Nam Việt Nam liền lặn với miền Bắc thành một nước Việt Nam thống nhất, ai từng làm việc với chính quyền Sài Gòn cũ được chính quyền mới chọn lọc dùng tiếp thì goi là Lưu Dung, nghĩa là được Cách Mệnh Dung Tha cho cái tội  ác họ từng đối xử với nhân dân.  Rất lâu, cũng mười năm hơn về sau… thành phần Lưu Dung thành ra Lưu Dụng, nghĩa là Dùng Lại.  Nhân dân Ta rất đỗi vui mừng trước lượng hải hà đầy tính nhân văn của Đảng Ta.  Nước Ta hòa bình, dân Ta rất hạnh phúc…

NGỒI TRONG HÀNG RÀO KẼM GAI A. 30

LÀM THƠ CHƠI 

MỘT THỜI TÀN BINH THƯA TỔNG THỐNG THIỆU

Không có gió, tôi thở ra, thấy gió… Gió với tôi mình có bạn đỡ buồn.  Buồn là sao?  Tôi cứ hỏi tôi luôn.  Nay thì biết:  Buồn là không có gió…  Như một nhà kia… không có nuôi con chó mà chắc có nuôi con mèo nên tôi thấy nó trèo lên một cây cau… nó đi tìm ca dao để giỡn?

Tôi có gió.  Bây giờ hai đứa uống những giọt sương chiều rơi rơi trong sương…  Mấy tàu cau gió phất phơ buồn.  Gió không có Quê Hương nên gió thổi luồn qua khe qua rạch; tôi có Quê hương nhưng lạc loài đất khách.  Tí tách những đêm mưa, tôi nghe gió có rì rào…

Gió ơi làm sao?  Gió đừng đau đừng bệnh.  Tôi làm sao?  Có ngừng không toan tính viết cho đời mình một bài điếu văn?

*

Tôi có thở than vẫn cứ âm thầm than thở.  Bây giờ thôi, không buộc ràng chi nữa, trút trả rừng quần áo chiến binh.  Tôi không hoan hô khi biết đã hòa bình.  Tôi thiếu niềm tin Ngày Mai Đời Đẹp Đẽ! Hàng rào kẽm gai, cái bảng phô trương ai vẽ bằng nước sơn như máu vậy Trời?

Một bài điếu văn không có hơi…

Những giọt máu đã rơi nay đỏ ngời bếp lửa.  Mấy chàng tàn binh ngồi nghe lửa reo… Con mèo cứ leo lên cây cau bắt chuột… Mây trên Ban Mê Thuột kéo mưa về tới A. 30!

LẠI VỌC CHƠI VÀI CÂU

THƠ LỤC BÁT

Rồi thì tất cả cũng qua… chiếc xe chạy cũng đã xa đường này.  Vẫn còn gió. Lá còn bay… Mùa Đông lạnh khiếp.  Vòng tay ngó trời!

Nhớ em.  Em vẫn một người… trong tâm tưởng ở suốt đời tương tư!  Dễ thương em mãi là thơ, hai câu lục bát thấy chưa hết tình!

Thì làm sao, mình làm thinh?  Mình như khóm trúc trên Đình ngày xưa… Mỗi cành trúc một lá cờ… trời ơi vải vóc không cho dân nghèo!

Mạ mình mắt chớp đăm chiêu… Ba mình… mắt chớp buồn treo mái nhà.  Một hành lang rộng rồi xa… con ba bốn đứa mà hòa bình ơi…

*

Nhủ lòng Non Nước thế thôi, thì thôi đất nước của trời, cái mâm.  Thứ gì dọn để mời ăn?  Thứ gì gợi ý nhớ rằng Tạ Ơn?

Cái lon bia khối trụ tròn… tấm lòng cố lý chỉ còn cái hơi…  Ba hành lang, Ba còn ngồi, lon bia Ba chắc đầy vơi nỗi niềm?

Người về gõ cửa trái tim.  Trăng khuya nguyệt bạch thấy viền chỉ sương…

BUỒN LÀM THƠ

CHO NGUÔI THỜI GIAN

Ngày không nắng lắm.  Mây xa lắm…

Không chắc gì mưa.  Gió rất hiền.

Thường ở Cali là vậy đó,

Không còn báo giấy, chắc bình yên?

.

Đến chim mà cũng yên phần nó?

Có thể chim về hết phía Nam…

Trời đất im lìm, hoa chẳng nở

Cỏ xanh bữa trước, bữa nay vàng…

.

Cuối năm!  Tháng nữa là thay Lịch!

Ba sáu cuốn rồi… tôi ở đây

Ngó nắng nhìn mưa chưa cám cảnh,

Còn năm, còn tháng, có thêm ngày?

.

Bè bạn đồng trang ra nghĩa địa…

Hồi còn báo giấy thấy buồn, vui.

Bây giờ… tên chẳng ai buồn nhắc

Thì chuyện ngày xưa cũng cạn lời!

*

Buồn chẳng làm chi, ngồi vọc chữ

Xếp thành câu thơ thành bài thơ…

Sáng chiều nghe tiếng chuông Chùa vọng,

Chuông Giáo Đường, đôi lúc ngẩn ngơ!

.

Phải chi có Đạo mình đi trú

một chỗ nào cho quên Cố Hương…

một chỗ nào quên đi cổ độ,

những mái nhà chiều lên khói sương…

MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG 

KHÔNG MÙA ĐÔNG

Một ngày mùa Đông không mùa Đông!

Buổi trưa vẫn thấy nắng oi nồng

Bay đi hết lạnh hồi mai sớm

Chiều sẽ thế nào, ai biết không?

.

Có thể chiều nay còn sót Hạ,

Vì trời không mây, không có mây

Mưa đêm nay chắc là không có

Có một mùa Đông ấm, ngộ thay!

.

Người ở Cali thường chẳng lạ:

Tiết trời đây chẳng giống “người ta”.

Michigan, Bắc, trời đang tuyết

Texas, tuyết trời trắng tưởng hoa… 

.

Florida thì giống Việt Nam,

Mùa Đông ở đó nắng chang chang

Nhưng mà… cái nắng-trời-đông-đá,

Lạnh cả trong giày ai lang thang!

.

Cali có lạnh mà không buốt

Trừ đêm Noel Chúa giáng trần…

Đêm đó, Trời ơi trời lạnh khiếp

Lạnh và buồn nữa – lạnh bâng khuâng!

*

Trưa nay, trời nóng, ngồi phơi nắng

Tôi thấy chim về mái ngói xanh,

Tôi thả cho chim vài nắm gạo

Tưởng là hoa tuyết nở lung linh…

.

Trưa nay, ai biết lòng tôi nhớ

Những em học trò mặc áo laine.

Tóc thả trùm che đôi mắt biếc

và trời xanh biếc cái xanh duyên…

TOÀN QUỐC ÔI TOÀN NƯỚC

NƯỚC ÔI NƯỚC MÊNH MÔNG

“Xếp đặt lại Giang Sơn!”.  Tổng Bí Thư muốn thế… Có nhiều người gạt lệ vì…xếp-đặt-lại-giang-sơn!

Phải mà!  Từ Hùng Vương tới giờ… xưa!  Cổ Lỗ!   Hơn trăm triệu, dân số, xếp đặt lại cho Vui!

Không ít người ngậm ngùi… lặng lẽ đi chạy lụt.  Không tự nhiên họ khóc!  Họ khóc… rất Tự Nhiên! 

Cả miền Trung không yên:  Thảm thương từ Hà Tĩnh, xuống Khánh Hòa lính quýnh… rồi Phan Thiết tiêu tùng!

Cao nguyên có Lâm Đồng, Darlak, Pleiku… gục.  Đỉnh núi cũng ngập lụt thì huống chi… đồng bằng?

Mồ mả, một chữ Tan!  Cửa nhà một chữ Sụp!  Nước, hai chữ Tổ Quốc thành toàn quốc… biển sông!

Con bò lên mái nhà đứng mong.  Con trâu lên mái nhà đứng ngáp. Con chó hình như lười nhác… cong đuôi chạy mất rồi!

*

Không phải là nước sôi!

Không phải là lửa bỏng!

Đời… giống như Giải Phóng, cờ dựng trên xe, băng băng…

.

Giữa cái cảnh tan hoang có niềm vui!  Khó tả!  Nước trời mưa, nước lả, mắt người dân cứ trào…

Núi hết là núi cao… Sông thì sông bát ngát.  Biển hết người dạo mát.  Nha Trang thành… Nghĩa Trang!

Chuông Nhà Thờ ngân vang… những hồi chuông tuyệt vọng!

Lời Kinh Chùa miên man, áo cà sa thấm lệ!

Tổng Bí Thư thăm Huế… ống quần xắn thấy thương.  Tùy tùng đi hai bên có người lau nước mắt!

Việt Nam, ôi!  Toàn Quốc… toàn nước… Nước mênh mông!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search