Hoa Mai Dưới Tuyết – Tranh: TÂM MAI
NOEL ĐẠI LỘ TÌNH YÊU
Sắp tới Noel, lòng rạo rực: Mình không có Đạo, mình làm sao? Chắc chờ chim hót ngày Đông rét… nói với bình minh một tiếng Chào?
Ờ nhỉ! Tại sao mình chẳng nói… khi trên Thế Giới một Ông Trời! Xưa, nay… ai cũng đều như thế! Cha mẹ mình đâu có Đạo đâu?
“Tất cả chúng ta Đầu Đội Trời!”. Câu này nghe nói thật là vui…”Vì Ta Nhất Trí Qua Lằn Đỏ”, nhất trí mà đi suốt cuộc đời…
Sắp tới Noel, tôi đọc báo, nhiều bài giụi mắt… bỏ qua đi. Có bài, tư lự, và đau đớn… Cũng có bài xem chẳng có chi!
Chúa nói Chúa Nghe và Chúa thấu…Chúa đưa vai gánh tội Con Người! Hai ngàn năm lẻ tam thập niên kỷ… con suối đìu hiu nước cứ xuôi!
Tôi muốn cúi đầu bên gối Chúa, muốn nghe róc rách tiếng bờ tre… Ai lên Bắc Cực, vào Nam Cực… chắc cũng như tôi: Rất Muốn Về!
.
Người có Đạo thì theo bước Chúa!
Người không Đạo thì theo bước người!
Chúng ta: Tất Cả Anh Em Cả!
Máu của đứa nào. cũng đỏ tươi!
1975 – 2025
51 năm hơn tôi chưa vào Phan Thiết!
Năm 1981, tôi có về đây thiệt để thăm, chào Má tôi.
Khi xe đến nơi rồi… mà đậu ngoài Sở Muối,
Ai ở trong thành nội, ngoại… thì… gọi xích lô đi!
.
Quê Hương tôi, ngày về, tôi về Má, thành ngoại:
Làng Xuân Phong cây trái đẹp mãi như ngày xưa!
Quê Hương trong giấc mơ… bay lá cờ nền đỏ
với ngôi sao vàng chói nắng buổi chiều long lanh!
.
Má tôi già thiệt tình: “Con? Con ai? Ai Má?”.
Ô Má tôi đã lạ, nhìn đứa con không ra?
Tôi nói rất thiết tha: “Con vừa xong Cải Tạo,
về đây sợ không kịp gặp Má nữa… nên về!”.
.
Má tôi khóc như mê! Nước mắt chảy, không tiếng.
Trong vườn chim vẫn liệng hót như không có ai…
Tôi cầm Má bàn tay. Má rưng rưng từng ngón…
Giọt nước mắt Má nóng hòa chan nước mắt tôi…
*
Chuyện đó, đã xưa rồi. Năm ngàn chín tám mốt lận,
tôi tù xong muôn dặm. Má tôi mất. Không tôi!
Bây giờ tôi khơi khơi, ngó đất trời mà viết
chút nào thê thảm thiệt!
Chữ Thiệt là Thiệt Thòi.
.
Bài thơ
dang dở thôi! Vì đời tôi dang dở. Không ai còn có mộ, may mắn thì bình tro…
Một Tổ Quốc ốm o… như Má tôi… tôi thấy!
Bên biển Thái Bình nước chảy sông Hồng và Cửu Long…
.
Làng của tôi: Xuân Phong…
Sau Noel Mùa Xuân Năm Mới
mà buồn: Sự Chờ Đợi Thời Gian là… Thiên Thu!
THỜI GIAN NHỮNG
NGÀY CUỐI NĂM 2025
Tháng Chạp. Sắp Noel. Cali không có tuyết!
Hỏi nhau không ai biết bây giờ Thu hay Đông…
Trời vẫn trời mênh mông. Sông vẫn lòng trơ đáy!
Không mưa, không nước chảy… Nước các hồ vẫn đầy!
Hình như từ năm nay thời tiết thay đổi mạnh?
Mùa Đông mà ít lạnh! Mùa Hạ như muốn về?
Chùa, Nhà Thờ… im khe, chắc lo đi cứu trợ?
Việt Nam hoài đau khổ… năm mươi năm đã hơn…
Những Nhà Sách dễ thương ở đây đều đóng cửa.
Báo chợ không thấy bỏ đây đó… như hồi nào!
Hỏi nhau và hỏi nhau: Chuyện gì đây? Thời tiết!
Ôi chao điều muốn biết… chỉ nên hỏi ông Trời!
*
Nhà Sư nghe tôi, cười: “Bần tăng chỉ biết Phật!”.
Nâng nhẹ cà sa phất bay chút mồ hôi… đi!
Noel ở Cali… năm nay dựng cái cũ…
vẫn đèn xanh đèn đỏ / chớp, nháy, và vui vui…
.
Tôi thấy thời gian trôi trước mặt tôi: ngày tháng
Tóc mai sợi dài vắn, mà cũng là thời gian!
CÓ NGƯỜI NÓI
QUÊ HƯƠNG LÀ CHÙM KHẾ NGỌT
Chiều hôm qua, chim bay về nhiều lắm,
báo điềm lành: Sáng mai trời không sương?
Và sáng hôm nay, quả thật ngó ra đường
xe rộn rịp và nhiều người đi bộ!
.
Chim có ở đâu thì ở đó có
những niềm vui không nói được bằng lời?
Kìa bầy chim đang vỗ cánh đi chơi
Kìa những em bé học trò leo lên xe bus…
.
Xe bus vàng chạy con đường… Thống Nhất,
Vệ đường hoa thơm ngát sáng không sương…
Tôi nhớ vô cùng đường Độc Lập Nha Trang
Nắng reo vui cây hai hàng ra biển…
.
Nha Trang, Phú Yên… quê hương chim yến
đỏ, xanh, vàng… bay bay như mây…
Có câu thơ nào đó thật Hay
Tôi muốn viết… nhưng để cho bầy chim hót!
*
Có người nói Quê Hương Là Chùm Khế Ngọt
Cũng có người thỏ thẻ: Dải lụa phủ non sông!
… những con chim thì nói tiếng lòng
tôi nghe được thuở Trại Tù Phú Khánh!
.
Tôi nhớ lại bạn tù và cả mình, rất lạnh
chữ Tình Người sau Ba Mươi Tháng Tư!
Tháng-không-có-ngày-dư
mà có tàn dư của Hiệp Hòa, Sum Họp…
.
Tôi nhớ làm chi để bây giờ muốn ngộp!
Tháng Chạp California trời không có mù sương!
Có thể một vài hôm…
Cũng có thể bước sang luôn Năm Mới?
.
Quê Hương ơi! Dải lụa hồng phất phới
Áo dài bay mừng Xuân Tết hàng năm…
Tôi nhớ Khái Hưng, tôi nhớ Thạch Lam…
Tôi nhớ ông Võ Phiến mơ màng viết về Bình Định!
.
Mà… Anh em ơi, tôi nhớ thuở chúng mình đi Lính:
“Bồng Cây Súng Tòng Quân Tươi Cười”… (*)
(*) Lời một bài hát tuyên truyền Thanh Niên Đi Quân Dịch… ngày xưa!
CÁC EM ƠI
ĐÀ LẠT ƠI
Em ơi Đà Lạt! Của Ta Mình!
hoa đỏ, trắng, vàng… thông biếc xanh
Thành Phố giữa rừng, thông giữa phố
núi Bà sương khói mây quanh quanh…
.
Sinh Viên Võ Bị đi đâu hết?
họ chết tiền đồn? Chết biển khơi?
Chiến Tranh Chính Trị đều đi vắng,
cả chủng sinh Pio Mười!
.
Đà Lạt mất tiêu trường Kỹ Thuật
và trường Sư Phạm hóa Ô Teo!
nhiều chị dễ thương tóc xoắn xít
nhưng mà hơi béo, mắt nheo nheo!
.
Đà Lạt bây giờ, Đà Lạt mới
đường rộng thêm nhiều xe ô tô
cái nhớn, cái thì không nhớn lắm
nhưng mà vui chuông cà rem khua…
.
Tội nghiệp Giáo Đường chuông lắc rắc
lá bay bàng bạc tới Xuân An
Dốc Nhà Thờ vẫn người leo dốc
thỉnh thoảng dừng chân bóp cái chân!
.
Tội nghiệp Linh Sơn… Sư lụm khụm
cầm cây chổi quét cái đường đi…
Đường đi nào cũng đường lên dốc
Con-Gà-Nhà-Thờ đứng ngó mây!
.
Tội nghiệp học trò tôi tóc bạc
“chào Thầy” mà nước mắt rưng rưng…
Tôi mua khúc bánh mì ăn sáng
trao tận tay em được mấy đồng!
*
Nhớ Nguyễn Dương Quang(*) không chịu nổi
người đi rồi còn cây guitar…
Mới hôm nào rủ ăn mì gõ
nhắc chuyện xưa nhớ những bạn xa…
.
Tôi khóc…Mưa bay Đà Lạt ướt
không ướt tôi, đầy mắt học trò…
Thầy đi… có lẽ Thầy đang chết
Thầy tặng em, này, một tập thơ… (**)
(*) Nguyễn Dương Quang, nhạc sĩ, chủ nhân khách sạn Bông Hồng Đà Lạt
(**) Tặng các em dễ thương ngày nào tập Thời Gian Đi Qua Mười Ngón Tay…
JOYEUX EM NOEL
Thế là còn nửa tháng… nữa… Noel mới lại về. Tuyết đang rơi thấy mê! Từ miền quê đến tỉnh!
Bài thơ này tôi tính gửi sớm để em mừng, sợ mai mốt mùa Đông đường xa đi trắc trở.
Noel không phải nợ mà… nghĩa trả, tình trao! Không xin Chúa cái giàu chỉ xin Chúa cái đủ…
Chúng ta… ai cũng giấu cái Nỗi-Buồn-Noel! Ngay Cô Bé Bán Diêm… không bán được một hộp!
Em bé ấy không khóc! Em đã gặp Ngoại rồi… Hồi đó, là cái hồi Chúa nâng em đôi cánh…
Bay bay đi trời lạnh! Bay bay đi hồn nhiên! Chuyện Cô Bé Bán Diêm, Andersen viết thành truyện…
*
Em cho anh Thương Mến. Anh nghĩ đến em hoài. Mở cửa sáng hôm nay: Mặt Trời Là Em nhỉ?
Dưới gốc cây phuợng vỹ, bụi hoa quỳ nở hoa… Em ơi em kiêu sa của anh là duy nhất!
Anh hớp nắng thấy ngọt, Joyeux Em Noel!
NẮNG HẾT NGỦ QUÊN
CHỪ NẮNG MỚI
Hôm nay ngộ quá! Nắng lên rồi…
Hoa nở chào vui ánh mặt trời!
Chim hót mừng reo ngày nắng mới!
Mạ đâu? Áo đó chẳng đem phơi?
.
Cố nhiên… Mạ chẳng chờ con được,
Cha cũng không chờ… ngó nắng lên!
Nửa Thế Kỷ dài sau cuộc chiến,
Nắng hồng mà tím thuở Thanh Niên!
.
Không ai còn trẻ như con nít…
Tất cả đều già! Quá khứ xanh!
Có đạn, có bom, mùi khói khét,
Đừng nhìn thì nắng chẳng long lanh?
*
Hôm nay, đọc thấy tin trong nước
Lũ lụt hết rồi…lòng chẳng vui.
Lũ lượt bà con về lại xóm:
Bụi tre to lắm, nước trời trôi…
.
Chỗ tôi đang ở: chim vui hót
và nắng reo theo mỗi bước người…
Ôi nắng! Ngủ quên, chừ nắng mới:
Một ngày xanh biếc giậu mồng tơi!
MỘT THIÊN TÙY BÚT MÙA ĐÔNG
Sáng bây giờ: Sáng Lạnh! Tháng Chạp mới tuần đầu… nghĩa là còn dài lâu mới thay mới cuốn Lịch!
Mùa Đông nhiều người thích. Nhiều người thì mím môi – họ không có một nhời nào để… phê bình văn học!
Đó là niềm Hạnh Phúc… khi mặc niệm thời gian. Có người trôi lan man trên dòng sông Tư Tưởng. Có người ăn mặc chướng phô trương cái dị kỳ…
Tôi không hiểu học trò, Thầy có ra đề Luận: “Tả mùa Đông em thấm một ngày thôi, một ngày!”.
Bài văn nào rất Hay? Bài văn nào rất Dở? Hay lại chép chuyện cũ… Nhặt Lá Bàng Đêm Đông?
Tôi không hiểu hoa vông ở Phan Thiết sao nữa. Nơi đó ôi nơi đó nghe nói Lụt đang dâng…
Ba cái cầu qua sông… có run không? Không biết! Không lẽ nào Phan Thiết cũng tan như Phan Rang?
Tôi không còn đến trường làm học trò, thật uổng. Ai biểu mình khôn lớn… thiếu áo mặc mùa Đông?
*
Nãy giờ tôi lòng vòng trong Midway Thành Phố – City, thành phố nhỏ… mùa Đông cũng bao la…
Tôi tìm một ngôi nhà: Hôm nay Lễ Sinh Nhật. Ước chi ai chải tóc trên hành lang mùa Đông…
Em à, em biết không: Anh nhớ em mùa Hạ tóc em vàng như lá bay bay trời mùa Thu…
Trần Vấn Lệ
