Đặng Tiến (Thái Nguyên): GHI Ở BẾN TRẦN ĐỀ/…

Hoàng Hôn Trên Biển – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM

GHI Ở BẾN TRẦN ĐỀ

[Bữa ấy, đứng chờ tàu cao tốc ra Côn Đảo, ba bề bốn bên toàn là nước. Nơi sông Hậu sắp ra biển…]

Mênh mang nước quanh tôi toàn nước

Phù sa ngầu đục lững lờ trôi

Sắp ra biển! Sắp ra biển lớn

Nước bâng khuâng như chẳng nỡ rời.

.

Chẳng nỡ rời. Ngút ngát châu thổ

Ngút ngát xanh! Ngút ngát ruộng đồng

Chẳng nỡ rời! Muôn dân trăm họ

Đứng dầm chân đón gió biển Đông.

.

Lần đầu tiên nơi này, tôi đến

Gió lộng biển xa! Bủa bủa vây

Chợt run người! Lòng như tê dại

Âm âm tiếng ai vọng đâu đây.

.

Bến sông này bao người li biệt?

Vùi thân thăm thẳm biển khơi xa

Bến lạ tha hương ai cập bến

Hoàng hôn buông! Lòng xót! Lệ nhòa…

.

Nơi cửa sông trước khi ra biển

Nước còn vương vấn mãi không nguôi

Cuộc li biệt lặng thầm. Ai biết?

Nghe vọng âm có phải riêng tôi?

.

Biển khơi xa! Chân mây biền biệt

Có nghe chăng di nguyện thắt lòng

“Nếu – tôi – chết – mang – tôi – ra – biển!”(•)

Bến nước này, ai đón đợi không?

.

Giữa trưa hè, trời cao nắng xối

Nước bủa vây, tôi nhỏ quá chừng

Bâng khuâng cúi đầu soi vào nước

Lặng thầm xin góp giọt lệ trong.

 (•) Thơ Du Tử Lê

QUÁN THANH XUÂN

PHIÊN BẢN 10.1 – CÙNG BẠN BÈ VỀ NƠI TRƯỜNG CŨ

Cùng bạn bè về nơi trường cũ

Trắng một đêm! Tịch lặng lòng ta

Bốn mươi năm! Ồ! Nhanh nhanh thế

Nhìn gương! Bình thản…Tháng năm xa.

.

Ồn ào xôm tụ, ta thường tránh

Để bạn bè vui. Vui tưng bừng

Cái mặt ta – kì khôi, ngoại lệ

Ồn ào vui! Không nỡ đem chưng.

.

Trường cũ! Trở về! Lần này khác

Đã bao nhiêu nước chảy qua cầu

Chẳng đợi ai! Kẻ còn người mất

Hồn những ai phiêu bạt nơi đâu?

.

Bốn mươi năm…Cái ngày xưa ấy

Nhớ nhớ quên quên! Những những gì?

Đói và rét và buồn như chấu

Chia nhau lưng cơm nguội đêm khuya!

.

Thầy cô ta bốn mươi năm trước

Trong cơn khó ngặt, mặt võ vàng

Trời đất! Sau những giờ lên lớp

Chuyện áo cơm! Mắt thăm thẳm buồn.

.

Giảng đường – mái nứa rã. Rã nát

Cỏ dại vây! Tơ nhện giăng giăng

Viên phấn trắng cũng là của hiếm

Trang giấy ố, mặt nhẵn mặt sần.

.

Tưởng quên hết…cái ngày xưa ấy

Bỗng vang lên! Thẳm sâu. Vang lên…

“Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu…”(•)

“Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên…” (••)

.

Ta lặng cười ” Trăm năm trong cõi…”(•••)

“Một mình uống rượi dưới trăng suông”(••••)

“Trăng diễm lệ mà xa. Xa quá” (•••••)

“Bó hoa khô…”(••••••). Ma ám. Dị thường…

.

Văn chương vậy đó như ma ám

Cố lãng quên! Đâu dễ lãng quên

Chìm kí ức thời gian tăm tối (•••••••)

Cõi thâm u bất chợt lóe lên.

.

Thời khổ lụy! Cần chi vĩnh biệt

Không oán trời oán đất trách người

Nhớ nhớ quên quên. Phù du hết

Hí trường đâu cũng thế. Mà thôi…

.

Ồ! Vẫn còn vài ba cổ thụ

Sân trường lặng lẽ – một chứng nhân

Mây trắng trời xanh. Bay. Bay mãi

Tựa lưng! Chợp mặt. Dạ bâng khuâng.

.

Bâng khuâng ta nhớ ngày xưa ấy

Da nâu. Thẳm thẳm mắt u sầu

Tóc xù! Lược đồi mồi gẫy hết(!)

Nằm đếm sao trời (••••••••) tận đẩu đâu.

.

Ngôi sao nào của ta? Chiếu mệnh?

Thủa đầu xanh viễn mộng! Trời ơi!

Ngày mai ta trở về nơi ấy

Vuông cỏ, ngả lưng chờ sao rơi!

 (•) Thơ A.X. Pushkin.

(••) “Chinh phụ ngâm” Đoàn Thị Điểm.

(•••) “Kiều”  Nguyễn Du.

(••••) Thơ Lí Bạch.

(•••••) Rômêô & Giuyliet.

(••••••) Bà Bôvary.

(•••••••) Thơ V.Huygo.

(••••••••) Tập truyện của A.Dôđê.

NHƯ MỘT CUỘC CHƠI…

Như một cuộc/trò chơi ta tham dự

Như bóng đá trên cánh đồng khô

Sau vụ mùa dù được dù mất

Cao hứng, đám trẻ tự bày trò.

.

Ít luật lệ! Ít rườm rà phông bạt

Ai rảnh cứ tụ tập mà xem

Cuộc vui ít sứt đầu mẻ trán

Ồn ào! Gay cấn! Và…hồn nhiên!

.

Thơ ca – cuộc chơi! Ồ! Cũng thế

Trên cánh đồng khô xác cỗi cằn

Ngôn từ – hình như là hạt giống

Ai có lòng! Cùng góp tay vung!

.

Rộng mênh mông cánh đồng chữ nghĩa

Những hạt mầm thầm lặng mọc lên

Người gieo hạt – tự mình quên lãng

Ngôn từ bay kết nối trăm miền.

.

Nơi mặt đất hiện hình Ý Chúa

Con người – duy nhất nhận Đặc Ân

Ngôn từ! Ngôn từ! Là Khởi thủy

Kết tinh vào thi sĩ thi nhân.

.

Mang tiếng nói – trái tim thức tỉnh (•)

Một chút men – ủ rượu lên hương

Ngọn nến nhỏ – đêm dài tăm tối

Mầm yêu thương – muôn nỗi đoạn trường.

.

Ồ! Ngôn từ như mưa thấm đất

Như gió lành phơi phới thảo nguyên

Như bình minh nhuộm bờ cây thắm

Như đêm trăng đôi lứa thề nguyền.

.

Thơ ca – ai bảo vô tăm tích

Thi sĩ – mặc ai nói rỗi hơi

Phép lạ ngôn từ – Chúa sắp đặt

Cuộc chơi chỉ có chỗ Con Người.

 (•) Mượn ý thơ A.X.Pushkin

Đặng Tiến (Thái Nguyên)

Bài Mới Nhất
Search

t-van.net © 2024
All images © their rightful owners