Bùi Hoàng Linh: SÀI GÒN NẮNG CŨNG LẮM MONG MANH/ ĐÔI KHI TÔI NHỚ

Nắng Sài Gòn – Ảnh (Nguồn: www.pinterest.com)

Sài Gòn nắng tháng Ba đã len lỏi đến cả những con hẻm nhỏ, dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân. Những con nắng như có sân chơi của riêng mình cứ tha hồ vẽ nguệch ngoạc lên mặt đường những hình ảnh vô thức và thay đổi theo bóng nắng treo cao.

Những lần đi về trên những con đường trong một khu ở mới kịp nhận ra nắng đã đánh thức khóm hoa mười giờ nơi vỉa hè một ngôi nhà nhỏ và yên ắng …hay cũng có đôi khi thức dậy vào một buổi chiều nhìn nắng qua ban công tô vẽ lên tường một mảng vàng cam nhợt nhạt mới hay nắng mong manh cũng như một lớp khói chực chờ tan chảy, chỉ khác là để lại cho người ngồi yên bên ghế nhớ một ai, một chuyện, một cũ kỹ kí ức mà không nói được.

Mỗi sớm cuối tuần ngồi ở công viên Hàn Thuyên thấy những bóng nắng cũng ham vui ghê, người ta đã trông cây cao rồi thế mà vẫn len lỏi vào pha màu cho ly cà phê sáng những sắc màu thủy tinh qua viên đá tan chảy, nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá, đủ vương lên đôi mắt đen chút long lanh của tuổi còn viết thư tay gửi người chung lớp.

Khi những khe nắng len qua khóm cây cao xanh của công viên vô tình đã tạo ra những tia chiếu qua không gian xanh xám của bóng râm tạo nên một hiệu ứng lạ của bức tranh thiên nhiên đầy tự do và ngẫu hứng, chút ngẫu hứng làm cho người ngồi dưới những tán cũng thêm phần mộng mị …và chợt nhìn sang người ngồi bên cạnh và ngắm vài sợi tóc cũng đã nâu lên hòa với màu mắt trong làm một.

Những buổi chiều muộn về trên những ngã đường mới thấy nắng đã bước qua bên kia thời trong trẻo, ngày muộn đã pha vào màu nắng nhạt chút đỏ của ráng chiều, chút xám của mây trời in bóng núi thế nhưng vẫn gắng gỏi để in lên mặt đường những vết hồng cam, in lên mảng tường dài của một dày phố những loang lổ của bóng lá. Nắng của buổi chiều thường mang lại một vẻ khắc khoải, chút tàn tạ sau một ngày dạo chơi trên những không gian với muôn hình vạn trạng.

Một ngày của Sài Gòn thì lại trôi qua nhanh như bóng nắng, trôi nhanh như cách uống một ly cà phê pha sẵn, thế nên mới tạo nên cái gấp gáp ngắm nắng khi mà nắng quá mong manh đi qua người ngồi ngắm nó.

Chùm thơ ngắn Bùi Hoàng Linh: ĐÔI KHI TÔI NHỚ

  1. Đôi khi tôi nhớ

Vỉa hè vắng quán cà phê khuya lặng

196 Pasteur im lặng 22 giờ

Những cửa hàng thôi không còn mặc cả

.

Còn tôi mặc cả với bóng đêm

Cho thời gian đứng lại

Tôi trả giá bằng màu tóc xanh

Những chuyện nghe đã cũ

Ta vẫn huyên thuyên sợ khoảng lặng băng qua

Đôi khi…

***
2. Sáng nay hứng giọt mưa khuya

Điềm nhiên cất giữ cho là chiêm bao

Sáng nay phố ướt rồi sao

Chờ ngày nắng ấm tôi phơi tặng người.

.

Lặng im giọt cà phê rơi

Vàng tay khói thuốc cất lời hỏi han

Này tôi có thấy nắng vàng?

Xuống trên mắt biếc vẽ làn mi cong

***

3. Bàn chân hỏi nhỏ con đường

Mai kia vạn dặm có thương nẻo về

Bàn tay hỏi nhỏ cơn mê

Mai kia tóc trắng có kề vai nhau

.

Bàn chân lỡ bước dãi dầu

Cũng xin rũ dậy áo màu hồi sinh

Đừng mộng mị thị thành xinh

Nẻo quê nhưng có chút tình trăm năm.

***

4. Đôi khi đến ngã tư đường

Mà không biết rẽ về đâu

Ngã nào bóng mình cũng đổ

Một mình lẫn bóng cây trưa.

***

5. Có những sớm kỷ niệm như sương tan

Ướt cả vệt tháng năm dài quên nhớ

Phố hồn nhiên khói thì buồn vụn vỡ

Ta một mình ngồi đếm giọt thời gian.

Bùi Hoàng Linh

Bùi Hoàng Linh

Bài Mới Nhất
Search