gởi chút niềm riêng

Ngân Bình : Lẵng hoa vàng

Tôi theo gia đình định cư tại Houston từ năm 1996, lúc đó vừa được 20 tuổi và đang học năm thứ 2 đại học ở Sài gòn. Nhớ thời gian sắp xuất cảnh, vào cái tuổi đang yêu lãng mạng, tôi không chịu đi. Ba má phải “van xin” , rồi đe dọa “từ

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Nụ cười bao dung

– Ba rất vui mừng và xúc động khi được gặp con! Tôi nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt hoài nghi, rồi liếc sang cậu Tính thật nhanh như thầm hỏi “có thật vậy không?”. Cậu Tính mím môi với nụ cười gượng gạo. Bàn tay cậu không ngừng xoay chiếc muỗng

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Mẹ ơi! con đã về

Cuối cùng tôi cũng trở về Dallas, nơi tôi đã một lần ra đi -và nghĩ rằng sẽ là mãi mãi- bỏ lại mẹ và người tình tuổi học trò một thời yêu thương cuồng nhiệt. Ngày ấy, mẹ tôi trở thành góa phụ ở tuổi ba mươi bốn và tôi vừa lên mười. Ba

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Như tiếng thở dài

Ngày đám tang của bố tôi, bà ấy xuất hiện cùng với đứa con trai ba tuổi. Thằng bé chỉ vào tấm ảnh của bố bi bô nói “Bố kìa, Bố mình kìa”. Tất cả những thân nhân bạn bè đang hiện diện đồng loạt quay lại, chăm chăm nhìn thằng bé bằng đôi mắt

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Còn mãi niềm ăn năn

Tôi ngồi đó. Trong khoảng tối mênh mông, lao xao tiếng sóng vỗ vào gềnh đá, đều đặn và buồn bã như tâm trạng của tôi giữa đêm khuya vắng lặng, tôi để cho những giọt nước mắt của mình được tự do tuôn trào mà không cần kềm giữ hay dấu diếm. Nhưng như

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Sự lựa chọn bình an

Tôi mồ côi mẹ từ thuở lọt lòng. Cha tôi theo người đàn bà khác, bỏ đàn con thơ dại bơ vơ. Chị Hai tôi lúc đó mới 18 tuổi đã phải ra đời, tảo tần xuôi ngược để nuôi nấng, dạy dỗ ba đứa em bé bỏng mà tôi là út với sự giúp

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ