ngộ không

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 20)

Nguồn gốc tiếng Việt Về nguồn gốc tiếng Việt, có thuyết cho rằng từ ngàn xưa khi còn là rợ Lạc Việt, tổ tiên ta có một thổ âm giống tiếng Thái. Khi di cư đến châu thổ sông Hồng Hà và miền Bắc Trung Việt ngày nay, thổ âm đó biến thái khi tổ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Trồng cây trên đá

Tôi chẳng mảy may nhớ gần gũi với cây cỏ cỏ tự khi nào. Tự lâu lắm rồi thì phải, một ngày ngừng chân cạnh bãi biển, lặng ngắm một nhánh cây lạc lõng trong hốc đá, nghiêng ngả chênh vênh bên ghềnh núi dưới nắng quái chiều hôm. Hình ảnh ấy đầy ắp trong

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 19)

Giai thoại làng văn Nguyễn Khải cũng kể lại, hôm ấy anh ngồi chủ tịch đoàn. Có một cậu nói nhỏ với anh: – Ông Lành (tức Tố Hữu) đang nói sao cậu lại cười? Khải sợ quá, vội chối: – Không, răng tôi nó hô đấy chứ, tôi có dám cười đâu! (Hồi ký

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Về bài thơ Hồ Trường

( Đây là bài cuối cùng  trong lọat bài về Rượu của Ngộ Không Phí Ngọc Hùng.Bài 1 là “ Tửu Sư “, bài 2 : “ Cái nồi ngồi trên cái cốc “, bài 3: “ Nón lá áo tơi ra quán chợ “, và bài 4 : “ về Bài thơ Hồ Trường

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Nón lá áo tơi ra quán chợ…

( Đây là bài 3 trong lọat bài về Rượu của Ngộ Không Phí Ngọc Hùng.Bài 1 là “ Tửu Sư “, bài 2 : “ Cái nồi ngồi trên cái cốc “, bài 3: “ Nón lá áo tơi ra quán chợ “, và bài 4 : “ về Bài thơ Hồ Trường “.)

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Cái nồi ngồi trên cái cốc

( Đây là bài 2 trong lọat bài về Rượu gồm 4 bài của Ngộ Không Phí Ngọc Hùng.Bài 1 là “ Tửu Sư “, bài 2 : “ Cái nồi ngồi trên cái cốc “, bài 3: “ Nón lá áo tơi ra quán chợ “, và bài 4 : “ về Bài thơ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Mỗi năm hoa đào nở , Lại nhớ cánh mai vàng

(Mai rừng – Tranh Trần Xuyên) Cũng bày ra một hiên nhàn Dăm ba chậu kiểng, một bàn cờ vuông Án thư vài tập cảo thơm Bức tranh thủy mạc đông phương an hòa Một bình rượu, một khay trà Một đôi bạch lạp, giấy hoa bút vàng Nghe hơi gió chuyển mùa sang Tuổi

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 15)

Giai thoại làng văn Theo sách Dã sử của Hoài sơn chép thì năm Gia Long 1819, Minh Mệnh lúc đó là đông cung thái tử, một buổi trưa hè nằm ngủ ở hồ Tĩnh Tâm, mơ thấy một người học trò tên là Giả. Người ấy đội mũ cỏ, cầm một cây gậy đâm

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tửu sư

Đó là cái quán cột tre cật, nền đất thô phẳng lì, tường trát bằng bùn trộn trấu, mái nứa đập dập cho khít lại lợp rơm trông cũng tươm tất. Chủ quán là ông phó Canh, là con của một ông đồ nát chữ. Bố ông mượn câu học kinh bất minh, bất như

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chửi mất gà

Buổi sáng ở làng Bùi Trên, hiu hắt cùng mây trắng, nắng vàng hắt hiu. Vắng hẳn tiếng gà quang quác, lợn eng éc. Giữa hàng xóm láng giềng cũng có hàng giậu thưa, vẩn vơ dăm con bươm bướm vàng, vài ba chú chuồn chuồn kim vơ vẩn. Sau cây chanh thấp tè, rõ

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Nửa vách đèn tàn, thị u lâm mạc luận

  Cõi ta riêng một góc vườn Bóng cây bóng lá chập chờn bóng ai Bóng chiều đậu xuống bờ vai Đời còn sót lại một vài bóng quen (Cung Vĩnh Viễn) *** Chiều sẩm tối lọ mặt người, mặt đất đen kìn kịt… …Đến tơm tởm khuya, giải đất hoang vất vưởng tiếng cóc

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Phở thiên biên ký sự

Tái chín nạm giò vè, tiêu ớt rau thơm giá sống/ Sách gầu gân mỡ sụn, tương chanh nước béo hành trần. Bác giáo lõ mắt dòm tôi với bát tái chín nạm giò vè mà tôi sắp sửa tỉ tê trên giấy trắng mực đen, bác ra ý muốn hỏi han câu mào đầu

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ