thơ như thương

Như Thương : QUÊN CHƯA YÊU NGƯỜI…

Bỗng dưng anh đến bất ngờ Hữu duyên hay chỉ tình cờ gặp nhau Tạ ơn giây phút nhiệm mầu Của ngày hội ngộ tóc màu còn xanh Mai kia tóc sẽ phai nhanh Chút sương pha gió hóa thành bạc phơ Ừ thì tình vẫn như thơ Vẫn còn rộn rã theo tờ thư

Đọc Thêm »

Như Thương : TÌM LẠI DÒNG XƯA

  Con kinh lở vạt đất bồi Còn đâu cái chỗ bậu ngồi hồi xưa Mai ta hỏi lại nắng mưa Sông còn như thuở sông chưa giang hồ Lục bình cạn nước chết khô Còn đâu hoa tím dạt xô với đời Hạ nguồn nước lũ đầy vơi Sông quê lặng lẽ tả tơi

Đọc Thêm »

Như Thương: CỬU LONG OẶN KHÚC

Còn đâu bên lở bên bồi Phù sa đã cạn dòng trôi đã dừng Mai kia hạt gạo thơm lừng Con mương xẻo rạch nghe rưng rưng buồn Tìm đâu chín nhánh xuôi nguồn Tràn con nước đổ ghe xuồng về Nam Men theo vạt nắng rừng tràm Hái bông điên điển ngắm vàm mênh

Đọc Thêm »

Như Thương: TÍM CẢ CÂU THỀ

​ Photo: HuyHanh​   Bằng lăng tím quãng đường xưa Áo em tím cả ngõ đưa em về Tình ơi tím một câu thề Dấu trong tà lụa, vai kề vai ngoan Tóc ai bay lộng chiều tàn Ta, vần thơ dại nhuộm vàng hoàng hôn Ừ, em của Huế ngọ môn Ngắm em từ

Đọc Thêm »

Như Thương: NỢ HỒNG NHAN

Tiếc chi tay gối một đêm Biết mai còn có những êm ấm tình Đành thôi lẳng lặng một mình Ta riêng một cõi đã hình như quen Bóng khuya hiu hắt ánh đèn Con trăng khuyết quá nên len lén buồn Nghĩ gì trong chốn vô ngôn Câu thơ lạc vận, lạc hồn phương

Đọc Thêm »

Như Thương: MAI VÀNG CHƯA TRỔ

Lá quê người rụng vàng sân Hết mùa xanh biếc bón phân đất lành Lá quê tôi đã lìa cành Dẫu bao năm tuổi trên nhành yêu thương Đau lòng mảnh đất đoạn trường Nuôi cây cội rễ bén hương quê nhà Khói lam theo bóng chiều tà Về thơm tóc mẹ … Can qua

Đọc Thêm »

Như Thương : ĐÔI MẮT THẲM SÂU

Trong đôi mắt tối thẳm sâu Vẫn còn rực ánh hỏa châu thuở nào Của ngày chiếm lại đồi cao Đại bàng thức trắng, trăng sao kinh hoàng Đất thành địa ngục tan hoang Chết người lính trận vai ngang kiêu hùng Là như chiến mã nghìn trùng Hí câu vọng quốc đêm chùng nước

Đọc Thêm »

Như Thương : DUNG NHAN EM VỀ

Con trăng huyễn hoặc là em Để ta mê mệt chết thèm … ngắm suông Em từ tinh tú tròn vuông Từ cha yêu mẹ tay luồn áo thơm Yêu con chúm chím mớm cơm Mẹ phai môi thắm thuở đơm nụ tình Trái tim quên cả yêu mình Yêu cha ngần ấy qua hình

Đọc Thêm »

Như Thương : HỒN PHỐ SAIGON

Saigon nắng đổ chiều nghiêng Cơn mưa vội vã ngoài hiên phố phường Lặng nghe hồn phố khóc thương Còn đâu vàng lá rụng đường em qua (Theo chi tà áo thướt tha Theo môi mắt biếc người ta thôi mà …) Thương dùm ta gốc si già Che đi bóng nắng, đừng là giọt

Đọc Thêm »

Như Thương : NGƯỜI GHÉ ĐÊM QUA

Chỉ  là chút nhớ thôi sao Hay thiên thu cả dạt dào yêu thương Chỉ  là dáng núi mây vương Mà nghìn trùng dặm đã tương tư người Chỉ  là son phấn môi cười Bâng khuâng để lại một đời Em-Ta Chỉ  là người ghé đêm qua Khuya như trang điểm trăng tà thêm hương

Đọc Thêm »

Như Thương: CON CHỮ LẤM LEM

Thôi rồi con chữ lấm lem Đất bùn lầy lội, ướt nhèm suối sông Ngôi trường ở giữa mênh mông Biết em có rét hay không núi đồi Từng con chữ. Chỗ em ngồi Cùng thầy cô bạn lặng trôi theo đời Mẹ cha nước mắt nghẹn lời Bên nương bên rẫy khấn trời miếng

Đọc Thêm »

Như Thương : Lửa Tình

Lục kho ngôn ngữ của tình Tìm thương, tìm giận pha nghìn đắng cay Tìm yêu, tìm chút lắt lay Những đêm, những sáng, những vay mượn sầu Những trần gian bụi nát nhàu Để xanh biêng biếc ngả màu chiều hôm Lục trong chăn gối vùi chôn Phút thiên thu của lần ôm vào

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ