thơ như thương

Như Thương: BÊN THỀM THÁNH ÂN

Không còn chuông Thánh ngày xưa Phố buồn rưng rức, nhặt thưa bom rền Tháng năm tưởng đã như quên Nhiệm mầu ơn phước Thánh đền dịu êm Đâu em tà áo nửa đêm Quỳ bên hang Chúa bên thềm Thánh Ân Tâm lành vọng tiếng chuông ngân Chúa Ngôi Hai xuống cõi trần vì

Đọc Thêm »

Như Thương : ĐỐN NGÃ HỒN RỪNG

Saigon đốn ngã hồn rừng Đâu hàng cổ thụ xưa từng quẩn quanh Vòng tay vòng phố bên anh Giờ sao uất nghẹn lá xanh rũ buồn Nghe rưng rưng nhớ cội nguồn Xót xa biết mấy lòng cuồng chữ tâm Em trăm năm tuổi khóc thầm Còn đâu chứng tích nốt trầm nốt thăng

Đọc Thêm »

Như Thương: CHẲNG CÒN TRĂNG HOA

Ta đi tìm rượu quán khuya Còn cô chủ quán, còn bìa trăng non Nụ cười em giữa màu son Lòng ta nguội lạnh, chẳng còn trăng hoa Áo em còn nửa vạt tà Nửa kia lỡ để giang hà cuốn trôi Con sông tiếc ngẩn ngơ thôi Riêng ta chẳng tiếc, lặng ngồi ngắm

Đọc Thêm »

Như Thương : CÒN TẠ ƠN NHAU

Tạ ơn ngày tháng rong chơi Tạ ơn chiếc lá vàng rơi cuối mùa Tạ ơn trăng khẽ gió lùa Tạ ơn chữ nghĩa bỏ bùa yêu em Tạ ơn quấn quít tóc mềm Tạ ơn giây phút biết thèm có nhau Tạ ơn môi đỏ đỏ au Tạ ơn mắt đợi mai sau nhớ

Đọc Thêm »

Như Thương : EM NGỒI VỚI TRĂNG…

Lên non tìm được em rồi Thế mà ta tưởng em ngồi với trăng Trái tim ta chợt ăn năn Bỏ em một dạo cuồng lăn với đời Môi quên môi đã một thời Ấm bên mật ngọt em mời riêng ta Để gần mà ngỡ như xa Phố khuya còn chút đậm đà năm

Đọc Thêm »

Như Thương : LÁ ĐÃ NGÀN NĂM

  Em như lá đã ngàn năm Vàng màu rơi rụng, em nằm ngủ ngoan Để rồi từ đấy bình an Mặc trăng tròn khuyết, mặc tang thương đời Mặc tình thơ có nghẹn lời Mặc duyên như thể vẽ vời sắc hương Đi đi em, một quãng đường Chỉ là âm vọng vô thường

Đọc Thêm »

Như Thương : MẶC KHẢI ÁO HOA

Phải em từ đấy áo hoa Từ đêm mặc khải mở ra nhiệm mầu Cửa thiên đàng chợt ngân sâu Gõ ba tiếng đã đêm thâu xiêu lòng Vỡ ra màu sắc ửng hồng Của ngày ân ái ươm nong kén vàng Ta chờ – trải lụa đợi nàng Thơm như chăn gối mộng tràn

Đọc Thêm »

Như Thương : BANMÊ CÓ ĐỢI EM VỀ

Banmê có đợi Em về Đợi hồn rừng gọi … ai quê bụi mù Đợi lòng thăm thẳm cội thu Lá vàng đổ xuống theo ngu ngơ rồi Đợi Em là gió lộng đồi Ta – Em ngồi với mây trôi ráng chiều Đợi cà phê quán quạnh hiu Ghế xưa còn đó tình yêu

Đọc Thêm »

Như Thương : SỎI ĐÁ RONG TÌNH

(Nhà thơ Như Thương vừa hồi phục sau ca giải phẫu “lấy sỏi” lần thứ . . . 5 . Và ngay lập tức, cô đã có bài lục bát “ rất như thương “ dưới đây. Mong rằng sỏi đá dẫu đa tình nhưng hãy cứ là sỏi đá lạnh lùng để nhà thơ

Đọc Thêm »

Như Thương : PHAI MỜ ÁO XIÊM

Chữ yêu anh bẻ làm đôi Nửa bên kia ấy, nửa trôi theo tình Nửa vui hạnh phúc lung linh Nửa nào là của chúng mình hỡi anh Phải em chiếc lá cũng đành Vàng thu lá rụng em thành mây bay Trong em khuya nến lắt lay Ngoài hiên mưa rớt, mới hay em

Đọc Thêm »

Như Thương : PHÁC HỌA VÔ NGÔN

  Ai người “Phác họa” đời em Phải chăng cọ vẽ nét mềm năm xưa Phải chăng chữ nghĩa dư thừa Phải chăng ống kính đẩy đưa cuộc đời Tìm trong ẩn dáng gọi mời Điều gì phác họa thành lời vô ngôn Giấu trong tiếng gọi tinh chồn Là em một thuở xác hồn

Đọc Thêm »

Như Thương : RONG CHƠI ĐI EM

Thôi Em về lại Tình Thơ Rong chơi với chữ như tờ giấy hoa Để nghe tiếng của nhạt nhòa Gõ trên định mệnh cánh hoa phai màu Có còn nhan sắc xưa đâu Viết đi những khúc đêm thâu tuyệt tình Giấu đi chuyện của riêng mình Hồ như bút mực lặng thinh cạn

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ