thơ như thương

Như Thương : VẼ NIỀM KHÁT VỌNG

Em trẻ quá đã trở thành lãnh tụ Của đấu tranh, bất bạo động đêm thâu Trái tim em đã là nơi trú ngụ Yêu hòa bình,không khuất phục, cúi đầu Em hãy vẽ Cách mạng Dù Dân chủ Của bạn em, lãnh tụ Joshua Wong Của thầy cô và trọn cả Hồng Kông Ngập

Đọc Thêm »

Như Thương : ĐỌNG HẠT MƯA RƠI

Mưa ơi  …theo hạt mưa rơi Trôi đi những cuộc tình vơi, tình đầy Tựa như một mảnh trăng gầy Tròn rồi lại khuyết như mây vô thường Mai đời ngắm lại sắc hương Có còn cánh mỏng, mười phương xuân thì Hay là tình đã vội đi Để hoa héo úa còn chi mặn

Đọc Thêm »

Như Thương : TRÁI TIM ĐÂU BIẾT

Em đâu chẳng phải lỡ yêu Lỡ thương, lỡ nhớ để chiều lòng anh Chỉ vì vương chút mong manh Chút hương rừng quế non xanh trên ngàn Thì thôi tình hãy dịu dàng Để nghe như thể thu vàng lá rơi Để mai tiếng gọi lưng trời Tình ơi nhan sắc một đời cũng

Đọc Thêm »

Như Thương : BÙI PHƯƠNG, MỘT KHÚC TRẦN GIAN

Tranh : Trần Thanh Châu Thanh xuân độ tuổi đôi mươi Anh là lính trận giữa thời đao binh Sư Đoàn 18 Bộ Binh Bình Dương Bến Cát dặm nghìn năm xưa Lằn tên mũi đạn đâu chừa Thân anh. Mệnh nước nắng mưa u hoài Nỏ Thần truyền thuyết trên vai Rạng danh huy

Đọc Thêm »

Như Thương : THĂM EM TÓC LÃO

Mai ta chống gậy thăm Em Ngồi nhìn tóc lão chợt thèm thanh xuân Thôi thì ta cứ ngồi gần Xưa nay vẫn vậy, vẫn cần có nhau Vẫn mơ một thuở trầu cau Áo duyên con gái theo sau áo tình Em-Ta từ đấy lặng nhìn Trời còn phiêu bạt nên mình giạt trôi

Đọc Thêm »

Như Thương: HÔN MỘT DÒNG THƠ

Ta hôn Em, một dòng thơ Nghiêng đời xuống chợt thấy tơ nhả tằm Dẫu trong bóng của nguyệt rằm Là vầng trăng khuyết về thăm cô phòng Câu thơ viết vội chưa xong Gieo vần bằng trắc cõi lòng dửng dưng Rồi đem thơ trả cho rừng Trả cho biển rộng đã từng đam

Đọc Thêm »

Như Thương : NHƯ CHƯA TAN TRƯỜNG

Hồn em trang vở mới tinh Quyện tà áo mỏng lung linh sân trường Em mùi mực tím thiên đường Chữ nghiêng nắn nót, tóc vương môi hồng Ngoài song cửa lớp mênh mông Lời thầy bụi phấn ngó mong trống trường Hoa vàng cỏ dại ngát hương Ngày xưa trốn học lẽ thường đáng

Đọc Thêm »

Như Thương : CUNG ĐÀN HOA

Trách chi cúc nở, cúc tàn Người đi để lại cung đàn hoa xưa Có gì đâu những âm thừa Nghe như lòng đã theo mưa nắng đời Tình ơi nốt lặng không lời Đừng thay cung bậc đất trời chia đôi Dẫu mà nước chảy hoa trôi Hay ta về lại… Em ngồi bên

Đọc Thêm »

Như Thương : ĐỜI RÊU, ĐỜI SỨ

Vô tình để lại hữu tình Hỡi người lữ khách muôn nghìn dặm xa Chợt quên bóng ngả chiều tà Quên rêu thôi đã nhạt nhòa biếc xanh Để thời gian của mong manh Chẳng còn giữ được nắng hanh hôm nào Chút hương sót lại thềm cao Chỗ em ngồi dấu tóc vào lưng

Đọc Thêm »

Như Thương: RU TÀ ÁO KHUYA

Tím ơi, buồn lặng lẽ buồn Mai rồi nắng xế tròn vuông một mình Hồ như gặp một cuộc tình Tưởng như níu áo … Mắt nhìn người đi Trái tim rỗng tuếch biết gì Hay ta khờ quá, ôm ghì nỗi đau Cuối đời tóc trắng còn đâu Những hoa bướm lượn, những màu

Đọc Thêm »

Như Thương : CHÚT TÌNH CHỮ NGHĨA

Xót xa chữ nghĩa ngậm ngùi *** Sắc huyền hỏi ngã đã vùi nông sâu Nghe lòng cúi xuống nỗi đau Đâu rồi hồn Việt, đâu màu núi sông Đâu rồi con chữ mênh mông Sao như lặn hụp giữa dòng gian truân Hỡi nghiên, hỡi bút ân cần Có nghe rưng rức rặng bần

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ