thơ đặng xuân xuyến

Đặng Xuân Xuyến: NẺO VỀ/NGẠO MÌNH

         NẺO VỀ                   (tặng N.T.Y) Gió thừa luấn quấn ngõ trưa Và mưa luẩn quẩn góc vừa chạm rơi Tiếng cười trớt quớt lả lơi Đủ se sắt, đủ rã rời ngõ mưa. Nắng chừa một rẻo xa xưa Rủ mưa giăng quẩn ngõ trưa nẻo về. *.             Hà Nội, sáng 07-02-2022 NGẠO

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: NGƯỢC DÒNG

Cõi người ta (5) – Tranh: Thanh Châu     Hôm nọ có người ghé bến sông Nói chuyện nhà bên đã gả chồng Từ độ ngược dòng đi xây mộng Chả thấy một lần ghé bến sông. . Tôi biết người ta chẳng ngóng trông Chỉ mình tôi với mộng hư không Chiều qua

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: VIẾT CHO CON

Cha và Con – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   – với con yêu Đặng Tuấn Hưng – . Ừ bố già. Bố hay nhắc chuyện xưa Hay cảnh giác ẩn phía sau mạng ảo Hay nhắc lỗi để con dần hoàn hảo Ừ bố già. Bố khác bố người ta. . Rồi một ngày bố

Đọc Thêm »

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TÌNH ẢO

Chia Tay – Tranh: Thanh Châu   (thơ vui: tặng những cuộc tình qua mạng) Anh ạ. Thật lòng thích em không? Thì em đang đến bãi ngô đồng Em già, em xấu, không như ảnh Chỉ sợ gặp rồi anh chả thương. . Đấy, bữa hôm xưa, ở Định Tường Có người thề thốt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: BỎ YÊU

Giấc mơ hoa bướm – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   – Với PTT –   Em nhắn gửi ta mấy ý yêu Nào mây lãng đãng quắt quay chiều Nào hanh hao nắng se se lạnh Nào mấy bữa nay lá rụng nhiều. . Ta có cần đâu mấy ý yêu Đừng than nắng nhạt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: NỠ NÀO THẾ EM/PHƯỢNG ƠI…

Ngõ vắng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm     NỠ NÀO THẾ EM   Nỡ nào gọi anh bằng chú Để anh nói chuyện không vào Nhìn nhau có chiều gượng gạo Chuyện trò cứ nhạt làm sao . Nỡ nào gọi anh bằng chú Để anh nhanh bạc mái đầu Hơn chừng đôi ba

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: LÁNH YÊU

Khung cửa hẹp – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Sao chẳng nói yêu từ sớm Khi anh đương còn trẻ trai Bây chừ lừ đừ, lọm khọm Anh nào dám mộng với ai. . Đâu phải ra chiều ái ngại Đâu phải giả đò lo xa Chỉ e nhỡ đường ân ái Khiến em đứt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: ĐỪNG TRÁCH ANH

Cẩm Tú Cầu – Tranh: Mai Tâm   Đừng trách anh ngắc ngứ mãi chữ yêu Chỉ ngấu nghiến em cho nghiền cơn khát Không biết dìu em nương theo câu hát “Yêu nhau mấy núi cũng trèo…” . Đừng trách anh viện mãi số tréo kheo Chỉ muốn cuốn em vướng dây oan nghiệt

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: TÒ HE

Tò He – Ảnh (Nguồn: vietnamlifehack.com)   (tặng 1 người em)   Phút trải lòng đắng ngắt Điếng lòng người lặng nghe Thương nửa đời nén chặt Nhốt hồn trong xác ve. . Chiều cuối ngày nắng quắt Dụ hồn nhập Tò He (*) —- (*) Tò he: là những hình người, con vật được

Đọc Thêm »

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: TRAI QUÊ

Bên rổ rau muống – Tranh: Thanh Châu     Trai quê, thì rõ trai quê Dửng dưng phố thị bùa mê trói người Thì quê, chỉ sẵn nụ cười Chỉ trong veo mắt dụ người ngẩn ngơ Ờ thì, nửa tỉnh nửa mơ Trai quê vẫn vậy, vẫn khờ chả khôn…   Hà Nội,

Đọc Thêm »

ĐẶNG XUÂN XUYẾN: PHÍA KHÔNG EM

Sóng – Tranh: Mai Tâm   Em hững hờ thả từng lọn trăng suông Anh nén thở đè muôn ngàn con sóng Vòng tay ôm có phần em lơi lỏng Khẽ co người khi chạm khúc triều dâng. . Dẫu biết mình mãi không thuộc về nhau Dẫu biết sông chỉ một lần thuyền đậu

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: XA QUÊ…/HƯƠNG XƯA

Bến cũ con đò – Tranh: Mai Tâm   XA QUÊ…  – Kính tặng nhà thơ Trần Vấn Lệ – Xa quê lâu ngày tưởng nhớ Ai ngờ cứ dửng dưng quê Chiều nay, hay tin núi lở Cả làng vùi dưới chân đê…   Hôm tê, từ quê báo thế Lũ dâng, dâng kín

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ