Hoàng Xuân Sơn: ĐỒNG VĂN
đồng lan đồng thảo khúc nào cùng ngân lên một điệu chào mân côi gối lên niềm gối à
đồng lan đồng thảo khúc nào cùng ngân lên một điệu chào mân côi gối lên niềm gối à
Bây giờ lạnh còn trừ hai hôm nay nhức mỏi ngày mai lừ đừ bề gì cái thân đã nư bề gì xuân cũng du du tới rồi . Thôi thì đàn nhảm trên vai hát khan dưới gối một vài sương hoa nốt nhạc bay như tóc xoà rợi rung một bản tình ca
vào nơi chớn chở biển mặn rong rêu tháng năm ngón chân. [da trắng nhợt]. địa đàng sâu đằm trái nhớ những con sâu làm tổ trong ánh mắt nghịch tinh ghìm cười cơn rung hối hả bằn bặt sông mê qua cầu bông trăng nhập nhòe sương lựu . từng thấy mặt diễm kiều
[ đời tôi cây leo nên đi đâu cũng leo cây]* Tôi leo lên một cây sồi chợt nghe cây sến sụt sùi xương da . Trụt tôi xuống cõi ta bà lại nghe đất thịt ấm tòa nhân thân . Đi đứng tôi thiệt bất cần tự vì tôi đã lần khân kiếp đời
nằm một chốc. lan. qua khuya bao nhiêu tan hợp sinh lìa bấy nhiêu giật mình cơn nghĩ tàn xiêu nghe trong vạn đại xích. thiều râm ran ảo từ lục tụy xốn xang nghe đêm cửa mở bên tràng phục viên nghe lâu thần trí đạc điền vùng khoanh nhợ rối đã miên man
Cái gối cái gối bao la Trên giấc muộn ngủ dưới tà tà mây Tôi bay lượn chữ hao gầy Con sông dẫn thủy trùng vây bến nào Lên bờ bợt một ánh nâu Cánh buồm mụn vá mày chau tuổi vàng Bóng chiều lạ chỗ lang thang Chỉ riêng điều biết Hạnh Tràn Phúc
Tranh (tác giả gởi) Sẽ không thấy gì ngoài con bến Những bạn thuyền tách vỏ ra khơi Thuỷ triều rút xuống đá mắc cạn Hải âu tro xám nỗi buồn vời . Chiếc cột neo dây thừng gỗ cũ Rát đau từng vệt muối ăn hà Làm sao biết được chân trần nhớ Mưng
Mồn một rõ như ban ngày da nâu hồn bạch tạng câu trắng nhờ . Viết còn dăm chữ u ơ mà trang sột soạt giở vô đời người mục lục còm. chấm. lơi khơi gậy run chống tới mòn hơi cuộc về . Cấu tứ lùm. thở mê mê ừ mồn một rõ ngày
Ảnh (nguồn: lưu ly) Rồi đợi dưới cầu ông sao nước thì cứ ngậm thì thào mây qua hẹn chiều với một ngã ba dấu trăng đồng thổ bao la mất rồi khúc cây buồn mộc ai ngồi chỉ còn bóng lá ngoài khơi chết chìm rừng dần một vạch rất im ông sao
Monica Zunino khoan hòa có một nếp nhăn từ xanh nguyên sử họa hoằn vân tay thưa em cái án lưu đày tự mình tháo khoán mưa bay của trời giọt nồng khíu lại mắt môi* mà hồng ân đã núi đồi xa xăm chiếc gương soi chợt cố cầm một hôm thấy nắng về
Tranh: Miki Suizan [ viếng một người Abe ] Lòng tịnh như ngăn ngắt thu đi qua phố cổ nhu mì suối hoa phớt tranh thủy mặc góc nhòa tiếng vông hồn mộc son thoa cánh chiều một người vừa mới tiêu diêu về nghe cực lạc ít nhiều hương sen muôn cánh dù đã
[ tặng Trần Xuân Kiêm nhớ một thời chơn hạnh ] Bây giờ ru thúy dịu dàng màu xanh của lá màu vàng của hoa màu men sử ngọc la đà màu than tím sẫm chiều tà luyến thương . Ru ta màu áo đi đường màu hồng bụi phấn vô thường sắc