thơ nguyễn thiên nga

NGUYỄN THIÊN NGA: LẶNG LẼ

Ta đã đi qua mùa hạ, chạm tay vào trời thu xanh biếc.  . Vài chiếc lá vàng rơi rạo rực, xoay xoay trong Miền Nhớ, xoay xoay trong nỗi buồn.  Thu chơi vơi chờ bên lưng trời… . Ta thôi dại dột một mình lo trở tiết. Vai gầy guộc vẫn đỡ được cả

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: ĐỢI ANH VỀ MANG NẮNG CHO EM

Em lạnh không?Cơn mưa chiều nay hình như đến vộiVấn vít áo dài cổng trường em đứng đợiNgọn gió nào chợt thoảng qua môi . Anh đang ở xa…và trời sắp tốiNgày mai thôi, anh sẽ đem nắng tớiMùa thu cho má em hồngTóc em bềnh bồngAnh gói hồn vào trong ấyQuấn quýt hương say,

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: Tầm gai ơi…

Thật ra, chẳng phải em chưa bị phù thủy hoá phép biến thành thiên nga đâu.Em đã lặng lẽ chờ bình minh toả sáng, làm khô đi những giọt lệ chợt đổi sang màu máu. Em đã đau đớn chờ ngày buồn trôi, chờ lá vàng rơi…Cuộc đời không là cổ tích. Vườn cổ tích

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: VẦN THƠ THÁNG SÁU

Ta dệt cho ta vần thơ tháng hạ Đẫm hơi mưa ướt lá rừng chiều Ngọn gió len vào cuối khoảng trời yêu Nghe thổn thức giọt ngày rơi cuối dốc… . Ta lặng nghe Vó thời gian khô khốc Gõ vào đời ta những tiếng trầm đều Nhìn quanh mình Thềm cũ đã xanh

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: NGHIÊNG…

NGHIÊNG… Đêm không ngủ nghe thời gian chậm quáTường nghiêng nghiêng soi chiếc bóng nghiêng nghiêngTa cô độc đắm chìm trong nỗi nhớThấy mình nghiêng trong đêm vắng không màu. Mảnh trăng nghiêng lơ lửng giữa trời nhàuÁnh vàng vọt như mắt người héo úaTa hờ hững hái buồn về chan chứaĐẫm một đờiKhông oán

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ