thơ phạm hồng ân

Phạm Hồng Ân: VỌC THƠ

Đợi Chờ – Tranh: Thanh Châu     Nướng đêm lên rốn mùa tình ráo trong khuya giọt sương tinh khí cùn lửa nhoi lồng ngực cháy bùng cởi trần ngôn ngữ thơ cùng đêm đi chữ tung bước nhịp thần kỳ nghĩa rơi từ cõi cổ thi rơi về núi chan mật nguyệt bốn

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: XÀO XẠC SÓC TRĂNG/TRÚT SÔNG RA BIỂN

  Sông quê hương – Tranh: Mai Tâm     XÀO XẠC SÓC TRĂNG   mái chùa ngói đỏ cong cong bầy dơi ngậm chiều bay mất buổi tối buồn như tượng Phật thầm lặng chia nỗi sầu tôi.   cô bé Khờ Me xa xôi ngày xưa học trường Hoàng Diệu cái dáng gầy

Đọc Thêm »

PHẠM HỒNG ÂN: Ý Nghĩ Chiều/Với Dĩ An

Chiều xưa – Tranh: Thanh Châu   Ý NGHĨ CHIỀU *bởi em gọi là nhà thơ                              nên ta vẫn mãi ngẩn ngơ suốt đời.                                                      PHA 1.chiều nay thứ sáu mười ba ngồi trong quán cóc la cà với em kêu ly nhỏ, khát môi mềm hồn đào hoa vội bon chen kiếm tình

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: Cõng Thơ Lên Núi & Đại Thụ Trổ Hoa

Lối Đá – Tranh: Mai Tâm   CÕNG THƠ LÊN NÚI   buồn tình ngồi vuốt chòm râu bạc chợt ngó trong gương: đêm sắp rơi ta muốn cõng thơ lên núi ở chán cảnh phồn hoa ngập rác người.   lâu lâu nhớ bậu nghe gió hú tưởng tiếng bậu ca lồng lộng trời

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: tháng tư, khóa ngữ ngôn câm

Anh Ở Đây – Tranh: Thanh Châu     tháng tư rớt xuống biển đông gầm trong ta tiếng cuồng phong thần sầu sóng người cuộn nát đêm thâu xé thiên thu rách chiều sâu sơn hà ta co rúm ngọn bút tà đâm thơ chết yểu giữa da thịt trời.   tháng tư cỏ

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ