thơ phạm hồng ân

PHẠM HỒNG ÂN: VIẾT LẠI TỪ LỊCH SỬ

Chôn Đứng – Tranh: THANH CHÂU Quê hương tôi đen như cốc cà phê Bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng Bốn ngàn năm chưa một lần may mắn Pha thêm đường để trở thành cà phê ngon. . Quê hương tôi từ huyền thoại cội nguồn Có bản chất phân ly từ mầm

Đọc Thêm »

PHẠM HỒNG ÂN: NGÀY THÁNG…

Nhạt Nhòa – Tranh: HOÀNG THANH TÂM THÁNG TÁM RỒI ĐÓ EM! ta ôm tháng tám thương thầm cái ôm cuồng nhiệt rướn bầm thịt da ta nhìn ta mắt chói lòa buổi trưa cởi áo nằm xoa nỗi buồn tấm thân mỏng như chiếc xuồng tiếc chưa đến lúc lột truồng yêu nhau. THÁNG

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: SONG SONG

Quãng cuối cuộc đời – Tranh: Mai Tâm chẳng ai bắt chiều nay em mặc váy mùi lụa nồng hăng hắc thịt da em chẳng ai bắt em chọn màu hoa cải vàng lòng tôi từng kỷ niệm lãng quên. chẳng ai bắt em lái xe ra phố ngồi chờ nhau trong giờ khắc giới

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: VẠT MÂY THÁNG GIÊNG

  Cây và Mây – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   buổi sáng hồn tôi nắng tháng giêng mồng một đầu năm rực rỡ duyên tôi gọi mây về cho núi đẹp cho màu xanh thẳm sắc bình nguyên.   vạt mây trôi phương bắc hoa vàng còn in bóng Chức Nữ – Ngưu Lang phải

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: NHỮNG TỜ LỊCH CUỐI NĂM

Ảnh (clipartmax.com)   mười hai, tháng cuối cùng năm tôi trôi trên số phận âm thầm đời những tờ lịch mỏng sắp rơi ung dung nằm đợi mùa trời chưa tan đông về hoa vẫn ngại tàn lá trong tôi vẫn muộn vàng phai em màu xanh vẫn biếc lụa mềm vẫn bâng khuâng bóng

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ