truyện

Phan : Tháng năm rồi đó em…

…Tháng năm lá mới. Trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Cho dù em ở đâu, những địa danh mà em không đi qua thì anh cũng không biết đến làm chi. Từ khi những thành phố trên khắp địa cầu đều có người Việt dõi mắt tháng năm-nhìn về cố thổ

Đọc Thêm »

Nguyễn Lệ Uyên: VẬT THIÊNG

Tranh- Trần Thanh Châu Trong một đêm mưa gió tơi bời, lão Zalev trở về quê hương bản quán sau bao nhiêu năm lang bạt kỳ hồ. Lần ra đi với chiếc túi vải đựng mấy tấm áo quần nhàu rách, lần về cũng chiếc túi cũ năm xưa, nhưng quần áo thì lành lặn

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: TRÊN ĐỒI CAO

Tranh – Trần Thanh Châu   Họ chưa là gì của nhau. Anh, vẫn gọi nàng bằng cô và xưng tôi. Cô, tuy gọi bằng anh nhưng cũng không xưng em. Cứ như hai kẻ xa lạ mới gặp nhau lần đầu. Nhưng họ đã quen biết nhau khá lâu. Anh là sĩ quan pháo

Đọc Thêm »

Phan : Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết…

Tranh – Trần Thanh Châu Đó là câu thơ trong bài thơ (coi như khuyết danh) vì đến nay cũng chưa ai biết T.T.Kh là ai? Buông cuốn sách, tôi không đọc mà bỗng dưng trong đầu trào ra câu thơ của bài thơ “Hai sắc hoa Tigôn”. Nếu tính sổ thì bài thơ được

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: BỖNG DƯNG NHẢY XUỐNG SÔNG!

Tranh – Trần Thanh Châu Cây cầu sắt ấy già cỗi và buồn rầu giống như bao cây cầu khác trên đường xe lửa Bắc Nam. Nó chỉ có hai nhịp bắc qua một con sông cũng nhỏ và buồn như nó. Con sông chìm khuất giữa hai hàng cây, ngoài mùa nước lũ, gần

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Mã nhật tượng điền xe liền pháo cách

  Tranh – Trần Thanh Châu Chuyện nghe kể đã lâu, nhớ được bao nhiêu viết bấy nhiêu, vậy mà phải nhai văn nhá chữ từng câu, từng chữ. Không phải vì đằng sau hai chữ Kỳ vương đầy rẫy những huyền thọai, cũng chẳng phải là bạn cũ trường xưa, chết vì cái tên

Đọc Thêm »

Phan: Gặp bữa…

Tranh : Trần Thanh Châu   Có thể chỉ người nam bộ mới hiểu hai từ “gặp bữa”. Vì tôi chưa nghe người bắc, người trung nào dùng hai từ này. Trong nam, nói tới gặp bữa có nghĩa là tình cờ mình qua nhà hàng xóm, hay ghé nhà bạn bè, vừa lúc gia

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Hồ Xuân Hương Tân Biên Liệt Truyện

Tranh Bùi Xuân Phái Hà Thành mới chớm xuân, giải hanh vàng trải đầy ngập đường ngập ngõ, cụ Cử đang lúi húi với mấy giò lan đất xanh xao vàng úa, vì cái rét ngọt năm rồi, thêm trận mưa âm ỉ đêm hôm, rồi lẩn thẩn bước vào nhà. Sáng nay trời nắng

Đọc Thêm »

Phan : Phòng điều nghiên…

Có lẽ hình ảnh người đàn ông Việt nam trên nước Mỹ đã ăn sâu vào tiềm thức tôi là hình ảnh ông anh cột chèo đã mấy mươi năm. Ngày tôi mới đến Mỹ thì anh còn đi làm nên sáng ra cũng như bao người lật đật bưng ly cà phê ra xe

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NAM MÔ CHIẾC ÁO CÀ SA!

Đóng Đinh Thị Mầu – Tranh: Trần Thanh Châu Ngôi chùa ấy lợp tranh. Như thế đủ biết chùa nghèo lắm. Chùa lại nằm giữa một xóm còn nghèo thảm hại hơn. Những mái tranh xiêu vẹo, những tấm tôn rỉ sét, những tấm bạt cũ kỹ. Một mớ xệch xạc nằm chênh vênh cạnh

Đọc Thêm »

Lưu Na: AI HAY GIẾNG CẠN

Khi máy bay chạm đất cửa phi cơ mở ra, thì một lò lửa ập vào mặt Mây. Cả lũ leo lên xe bus cũ, chạy băng qua sân xi măng cũng cũ kỹ nứt rạn để vào phi trường. Mồ hôi vắn dài, Mây theo thủ tục mới vừa học được kẹp tiền vào

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: BÀ CHÚA HỜI

  Tranh : Trần Thanh Châu Bọn trẻ đang chơi đùa ầm ĩ bỗng bỏ chạy khi có một đứa kêu lên: kìa, bà chúa Hời, bay ơi! Từ xa, một người đàn bà cao, gầy và thẳng như một cây gậy đang gõ những bước như đếm trên con đường dẫn vào làng. Không

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ