truyện

Phan : Cha-con

Tranh : Trần Thanh Châu Nói đến quan hệ cha-con thì rất nhiều trong phim ảnh, sách truyện và chuyện kể; từ tây sang đông, từ xưa tới mai sau vẫn tồn tại mãi quan hệ này cho đến khi con người tuyệt chủng mới thôi. Và ai cũng biết tình cảm của người cha

Đọc Thêm »

Phan- Hương vị quê nhà

Tranh – Trần Thanh Châu Thời tiết năm nay khắc nghiệt, mùa lạnh kéo dài và nhiệt độ xuống thấp hơn mấy năm gần đây. Đã tháng ba mà sáng nay trời còn đổ tuyết, (vì nhiệt độ bên ngoài chỉ 23 độ F- tức âm 5 độ C). Đúng hơn là một cơn mưa

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Bức tranh Tết dưới chân cầu thang

Tranh : Chăn trâu thổi sáo Ừ thì bắt đầu như thế nào đây. Chuyện đầu chỏ xuống cuống trở lên là bấy lâu nay góc nhà lão có dăm bức tranh giấy vàng nghệ. Mỗi lần Tết đến, những bức tranh như cái diều cốc dang cánh đưa lão về cái tuổi ấu thời

Đọc Thêm »

Lưu Na: KHÔNG PHAI

Ảnh: Lưu Na Đêm qua tôi lại mơ thấy Các. Lần cuối cùng thấy Các trong mơ, tôi đã có thể nhìn vào mắt Các, nói thẳng với Các một điều gì đó, và tôi đã tưởng rằng đó là lần cuối tôi thấy người. Ba năm tôi tin như vậy. Các vẫn điềm tĩnh,

Đọc Thêm »

Phan : Đợi sống…

Tranh : Trần Thanh Châu Mấy năm trước. Nó thường hỏi tôi, “chị nhà khoẻ không, vẫn đi làm bình thường chứ hả,… thằng nhóc nhà anh chắc nay lớn dữ rồi hả?…” Những câu xã giao ấy chẳng tìm đâu ra chút ấm áp trong đời thường; bởi sau mấy câu nhạt nhẽo ấy

Đọc Thêm »

Phan : Tờ hai chục – Valentines

(Hình : Courtesy of http://kylyssa.squidoo.com) Có những tờ hai chục được dúi vô tay cô tiếp viên ở nhà hàng như chút phần thưởng cho cái ly mới khách không yêu cầu, nhưng cô tiếp viên hiểu ý người khách cần cái ly mới, dù chỉ để uống tiếp chai rượu cũ. Một chút hiểu

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Cái lưỡi lê

Tranh : Trần Thanh Châu Chuyện gã kể chẳng có gì mới, bởi lẽ đã có nhiều người viết rồi. Như một nhà văn nào đó ai oán: “Vào cái lúc tôi bắt đầu viết, những điều tôi cho rằng cần được viết ra đều đã được viết ra bởi những người đi trước. Những

Đọc Thêm »

Phan : Thiệp hồng báo tin…

Tranh: Trần Thanh Châu Lần đó, tôi nhận từ tay người phát thơ cái thiệp hồng báo tin mà không biết! Tôi chỉ nhận lệnh ông phát thơ đi xe đạp, “Này, cầm cái này về nhà cho bố mẹ mày. Đem về nhà ngay đi, mày đừng mê chơi rồi lại bỏ mất đấy…”

Đọc Thêm »

Lưu Na: THƯ…

Hình: Lưu Na Cô Diệp ơi, Bịnh cảm của cô có bớt chút nào không? Hôm qua cô chú đi rồi, Na ngồi lại nhìn lại, thầy đã quá gầy quá yếu.  Một nỗi buồn không tên tuổi thấm vào lòng.  Trong cái mừng tụ họp sao có một nỗi ê chề vương vấn, một

Đọc Thêm »

Phan : Giấc mơ của người Mễ già…

Tranh : Old Man with Cane (2005- courtesy of Flickr.com) Ông Mễ già làm chung với tôi, hôm nghỉ lễ cuối năm, ông làm tôi hối hận vì tôi chỉ trông vô cái đồng hồ lớn trên vách tường – từng phút chậm chạp trôi qua như thời gian hấp hối. Nhưng cuối cùng cây

Đọc Thêm »

Phan : Khai bút…

Đổi Đời – Tranh : Trần Thanh Châu “…Giờ thì đã có thể coi như cuộc đời tôi không đi lính ngày nào, vì tôi lớn lên sau năm 1975. Nhưng cha tôi là lính. Lúc tôi còn rất nhỏ. Mẹ tôi với tôi, thêm đứa em gái nữa, chúng tôi sống với ông bà

Đọc Thêm »

Phan : Chiều giáp tết

(Courtesy of www.panoramio.com ) Khi còn đi học, tôi thường thấy bâng khuâng trong những chiều giáp tết. Nên hay thả những bước vô định trên hè phố Sài gòn, hay lòng vòng xe đạp đi tìm thời gian vừa vụt mất. Vì lòng thèm thấy mặt người, được nghe tiếng nói, giận hờn, tưởng

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ