Ảnh: kienthuc.net.vn
NHƯ ĐÁM MÂY BAY
QUA CỬA SỔ
Sau một ngày mưa, đêm hết nước… Đêm không ai dạo phố ban khuya! Sáng nay, mắc cỡ ông Trời khóc, mây quệt nắng vàng… dễ ghét ghê!
Ông Trời! Ai nói? Sư Thầy nói? Phật có tin đâu chuyện số phần, chỉ có cái Duyên là Định Mênh. Kiếp này, Kiếp nữa… chuyện bâng khuâng!
Ông Trời! Ai nói? Ông Cha nói? Ông Mục Sư cười, đúng lắm thay! Chỉ có Trời làm mưa với gió, làm đêm đen tối, nắng ban ngày…
Chuyện Phật, chuyện Trời… tôi nói giỡn, gọi là cái cớ nói vu vơ! Cali thường nắng mười hai tháng, chỉ một ngày mưa nước lại thừa!
Nói Nước, nước này như Nước Mắt? Nước này như Đất Nước Quê Hương? Ôi chao cái cớ, lu bù cớ… Mưa tạnh thương hoài kẻ Tứ Phương…
Không bạn không bè, tôi lảm nhảm: “Đời Hai Thế Kỷ nửa-trăm-năm!” Học trò dốt mấy không hề nói “hai Trăm Năm… bằng Một Nửa Trăm!”.
Ai khiến sáng nay tôi nói nhảm? Ai làm Dân Tộc tôi chia ly? Thơ ai Ly Khách! Này Ly Khách! Mẹ, Chị, Em… về đi, về đi Giọt Rượu Cay!
*
Tôi biết là tôi không tỉnh táo! Tôi không còn nữa tuổi ba mươi! Hồi ba mươi đó, tôi trong trại, một xó ngồi không thấy mặt trời!
Hồi ba mươi đó, tôi và bạn… không phải trăm! Ngàn, vạn bại binh… Tất cả. yếu hèn như rác rưởi, ngồi thản nhiên, nằm xuống… thản nhiên!
Tôi nói nắng mưa, mưa với nắng. Ngày đêm… và những chuyện vô duyên! Cho qua ngày tháng, nào ai cấm? Thơ vẫn Trời ơi Mộng Rất Hiền…
…như đám mây bay ngang cửa sổ!
… như tình xanh biếc mắt Giai Nhân!
CÓ HAI HÀNG CHỮ NGHIÊNG
NẰM NGHIÊNG NGƯỜI BẬT KHÓC
Hôm nay không có nắng, có mưa, vài ba giọt, có thể không nhiều hơn. Trời có vẻ giận hờn. Gió thỉnh thoảng mới thổi, lạnh vừa đủ để run…
Em à, anh muốn hôn hai bàn tay em quá, rồi anh để chiếc lá trên tay em, cho em thấy đường gân… Em thấy mình không gần. Mà xa. Càng thương nhớ…
Mà nhớ thương lắm đó: Em đẹp nhất trần gian! Nhất cả nước Việt Nam… Quê Hương vào mùa bão. Gió thổi tung em tà áo như ngày xưa, cô bé tan trường về, nhà xa, mưa đếm bước…
Anh cũng nhớ con dốc, em xuống từng bậc thềm. Em, bàn chân thật êm, hoa sen nở sau gót…Dốc Nhà Bò rét ngọt, đàn bò ăn cỏ non… Bò của đấng Quân Vương. Vua Bảo Đại. Đà Lạt… còn một chút Hoàng Triều, còn rất nhiều, rất nhiều giang sơn, Nam và Bắc… Vua chắc lau nước mắt? Thấm. Ướt mèm đất đen. Mưa phùn bay mông mênh. Đà Lạt buồn phơn phớt…
*
Hôm nay… giờ em tan học. Từng trang cổ tích thơm. Hoa quỳ nụ đơm đơm chào em vàng ngõ quạnh.
Thơ anh vàng óng ánh tóc em vàng như trăng… Một ý thơ bay ngang. Một tứ thơ nằm dọc. Suối róc rách con dốc chắc chảy về Bồng Lai? Anh hít thở bờ vai của em thơm mùi tóc…
Anh biết em có khóc. Quê Hương mình buồn buồn. Nó buồn như đại dương. Bốn phương. Hai Thế Kỷ!
HÃY GÁY VANG HỠI CON GÀ
TRÊN NÓC NHÀ THỜ ĐÀ LẠT
Tôi năn nỉ mình ơi mình chớ khóc mà…
Trời ơi! Nước mắt đã đầy tay!
Đọc báo Việt Nam, sáng
Hôm nay! Đà Lạt cháy! Cháy kho len mười tấn!
Mười tấn là Mười Ngàn Kí Lô Gam
đan được ít nhất Hai Mươi Ngàn cái Áo Ấm!
Đà Lạt gió mưa, Đà Lạt lạnh
lắm! Đồng bào tôi Đà Lạt lạnh run!
Trên thế giới này, Đà Lạt bốn mùa
là bốn Mùa Xuân. Trong cái mát có cái lạnh lùng giá buốt!
Cái lưỡi của Thần Lửa thè ra. Đã nuốt
cái kho len mười-ngàn-tấn. Ôi Trời!
Nhà Thờ Con Gà chuông rơi…
Chùa Linh Sơn rã rời tiếng mõ!
Lửa! Lửa! Lửa! Màu Đỏ
mảu cờ bay hay máu bốc hơi?
Tôi cắn hai bàn tay tôi
sáng hôm nay ở đây lạnh không riêng người-Đà- Lạt!
Tôi khóc rồi? Nước mắt của tôi rơi…
các em của Thầy ơi! Cây khuynh diệp! Ngôi trường xưa. Gió thổi!
Nước mắt tôi không là nước xối
lửa đỏ trời. Màu đỏ Lá Cờ Bay!
Tôi có mười bàn tay: tôi tuyệt vọng!
Tôi có mười trái tim… không đủ rộng cho Thơ!
VIẾT KHẨU HIỆU
Anh nói thiệt: Nhớ hai bàn chân em lắm – hai bàn chân bước nhẹ giữa mùa Xuân! Con ngõ nhà anh hoa nở bao lần mà chắc cũng như anh… nhớ em, những lần em bước!
Áo dài em! Đẹp ơi làn gió ngược bay lên trời cả mái tóc em xinh! Anh không là Họa Sĩ không sao họa được tấm hình – anh chỉ làm thơ nên cảm tạ trời xanh sinh ra em có đôi môi hồng thắm!
Tấm chân tình của anh có ấm tấm lòng em một chút không em? Mấy hôm nay em chôn anh bên thềm… em xa lắc để chân mây vời vợi! Người lính, lính nào, chỗ hiểm nguy cũng tới… thế mà chân mây chỉ nở những hoa mây!
Anh nhớ em, nhớ cả hai bàn tay! Ông Trời ngộ sinh bàn tay em năm ngón… Hai bàn tay em vịn cái nón mù sương! Anh nhớ em – anh dán mặt lên tường câu khẩu hiệu: Anh Yêu Em Mãi Mãi!
Ai biểu em đuợc sinh làm con gái để anh thề chê hết thẩy giai nhân?
Anh nói thêm: Anh Không Phải Nhà Văn! Em Trọn Vẹn Rồi Những Dòng Thương Dòng Nhớ… Màu trời chiều có khi xanh xanh đỏ đỏ…em có chờ không vậy lúc hoàng hôn?
ĐẦU THÁNG BA
ĐƯỜNG HOA NÀO CŨNG NỞ
Đầu tháng Ba… đường hoa nào cũng nở! Mùa Xuân về… đẹp lắm Tháng Ba ơi! Tháng hồn nhiên trên gương mặt mỗi người, sẽ sắp tới Tiết Thanh Minh: Đạp Cỏ! (*). Thơ Nguyễn Du không ai là không nhớ: Nước Non Mình có ngày Lễ Đầu Năm…Nước Non mình, con cháu dẫu xa xăm… thì đi tảo mộ cho bà con vui vẻ!
Tôi đang nói chuyện đây với những con chim Sẻ, với bầy Bô Câu, với ánh nắng Bình Minh! Trịnh Công Sơn từng thấy đá trở mình, từng biết trước có Kiếp Sau yêu quý! Tôi làm thơ, rất buồn Hai Thể Kỷ chỉ Năm Mươi Năm mà nước mắt chan hòa… (**). Tôi hôn cháu tôi, tôi chỉ nó Chân Trời Xa: Quê Hương đó! Quê Hương mình đó…
Trời có chân… Trời đi từng bước nhỏ. Người có lòng mà tại biển bao la. Ai làm người mà không Mẹ không Cha? Ai cũng có Ông Bà…mỗi Tết về đều thắp nhang nhìn khói! Ôi mùa Xuân đang về xanh cỏ nội! Ôi bầy chim đang mặc áo Tân Niên! Và em gái ơi, ai biểu dịu hiền? Trong mơ mộng tôi gọi người mơ mộng!
*
Người lái đò cầm mái chèo rẽ sóng… bến Tầm Dương đưa đón khách sang ngang…Một ngày kia đau đớn rụi tàn, mỗi người khách vốc nước sông rửa mặt! Ôi ly khách! Ly Khách! Chúng ta là Ly Khách… nhớ Mẹ già… Yêu Quý Núi Sông Xưa!
Nguyễn Tân Trãi
(*) Thơ Nguyễn Du: “Thanh Minh trong tiết tháng Ba, lễ là Tảo Mộ, hội là Đạp Thanh!”.
(**) 1975-1999: Thế Kỷ XX. 2000-2025: Thế Kỷ XXI. 50 năm mà Hai Thế Kỷ!
…VÀ EM À ANH BIẾT
EM NHỚ ANH MƯA BAY
Người mù đi qua đường, đi được nhờ thói quen?
Tại sao cây trụ đèn vẫn đứng yên một chỗ?
Không có ai đứng ngó cây trụ đèn hỏi han.
Ánh sáng bóng đèn vàng chiếu vào đêm im lặng!
Ánh sáng đèn là nắng ban ngày không có mưa…
Ánh đèn sẽ mờ mờ khi người mù cứ bước!
Mưa là những giọt nước ở đâu rơi xuống đường?
Nếu nhẹ, nước là sương vương vương trời mờ ảo…
Tôi nhớ sao tà áo ai đó bay đêm trăng.
Sương thành những dấu ngang nối câu thơ tưởng tượng…
Gió mạnh lên sẽ cuốn tà áo bay lên trời,
thành một áng mây trôi… về đâu, tôi chẳng biết!
Người mù đi, đi miết, rồi cũng tới bến bờ,
cô đơn từng câu thơ vó ngựa giòn biên ải…
Thời xưa tôi không lại trả tôi lại tuổi đời,
có lẽ vì mưa rơi, mây trôi và sương tản?
Trụ đèn có ánh sáng như rét rừng vàng da!
Quả thật tôi thiết tha nhớ áo vàng núi, dạ…
Cỏ vàng từng thảm lá cuối trời âm hay dương?
Người mù đi qua đường không mơ màng, ai biết?
*
Không chế độ nào duyệt những bài thơ rất thơ,
hãy để cho gió đùa bay về đâu cũng kệ…
Ngày sau nhờ được thế còn thấy thơ ngày xưa…
còn thấy áo dài tơ dệt vàng đêm Thu Nguyệt!
… và, em à, anh biết
Em Nhớ Anh Mưa Bay…
Trần Vấn Lệ
