T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Tháng Mười Hai 2017

Như Thương: THÁNG GIÊNG GẦN KỀ

Tiễn em – đôi mắt có đuôi Tiễn năm tháng cũ trên đồi nghiêng nghiêng Tiễn anh lên núi tu Thiền Ai bàn tay vẫy ngoài hiên lạnh đầy Tiễn tình lẽo đẽo phương mây Xé tờ lịch đã đong đầy chiêm bao Ơi em, son đỏ ngọt ngào Lạ chưa – cái liếc lao

Đọc Thêm »

Phan: Nhặt tiếng chim rơi

Trên Đỉnh – Tranh: Mai Tâm Anh bạn lớn hơn tôi một tuổi. Năm đó tôi với anh đang bàn về tờ báo xuân trên lầu của toà soạn, mấy cô làm việc dưới nhà vọng tiếng lên cầu thang, “mời hai bác xuống xơi cơm…” Bữa trưa ở toà soạn thường là ăn cho

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: dừng chân

              Ngày Trở lại – Tranh: Thanh Châu       tặng Trịnh Y Thư  tôi trả điệu buồn cho thành phố rồi đi ra khỏi cơn địa chấn ban đầu một người núp lén trong khe áo nhìn ra ngoài chẳng biết đâu đâu   chuyến xe phăng ngang vùng tử nạn những cuộn dây

Đọc Thêm »

Hoàng Quân: Có Những Ví Dụ

Một Đôi – Tranh: Mai Tâm Thế kỷ trước, truyện Ví Dụ Ta Yêu Nhau* của một nhà văn trẻ đã làm bao nhiêu “kẹp tóc”, “húi cua” say mê một thời. Thế kỷ này, các cô, các cậu ngày xưa, giờ đây là những bà, những ông với mái tóc mặn mà, ít tiêu

Đọc Thêm »

Châu Thạch: Đọc Thơ Huyền Diệu Ngắm Tranh Người

Sen – Tranh: Mai Tâm     (Tặng Du Thụy Khúc Trần Mai Ngân)   Đọc thơ “Huyền Diệu” của Đinh Hùng Ngắm tranh Thụy Khúc đẹp vô cùng! Ô hay tinh tú đâu rơi xuống Đứng giữa rừng xanh ai đóng khung. Có phải lửa trời trên tóc em Hay là trăng sáng vạn

Đọc Thêm »

Nguyên Lạc: GIỠN CHƠI CÙNG CHỮ NGHĨA – CÂM NHƯ HẾN

  Thảo Nguyên – Tranh: Thanh Châu   Thả tiếu: Nhân sinh hàm khổ lụy Y phạn tích bại thành Phóng thủ vạn sự tuyệt Đắc tiếu, tiếu nhất thanh.   Hãy Cười: Kiếp người nhiều khổ nhọc, Cơm áo lắm được thua, Buông tay muôn việc hết, Ðùa được, thì cứ đùa! (Hạt Cát)

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: ĐÔI KHI NẮNG LÊN

Bến Cũ Con Đò – Tranh: Mai Tâm   Đôi khi nắng lên làm tôi nhớ                           Trịnh Công Sơn   Mưa! Không chỉ một cơn mà nhiều cơn. Không chỉ một ngày mà nhiều ngày. Mưa gần như suốt mùa đông. Có một nhà thơ đã phải kêu lên: Mưa chi mưa mãi Mưa

Đọc Thêm »

Trịnh Công Sơn: Biển Nhớ

“. . .Bất cứ chàng trai nào ở độ tuổi mới lớn được nghe Biển nhớ với giai điệu giản dị và ca từ vô cùng da diết cũng đều dâng lên trong lòng những cung bậc cảm xúc khó tả. Nó gợi lên niềm thương nỗi nhớ một bóng hình trong mộng nào đó.

Đọc Thêm »

Như Thương: VÓ NGỰA RỪNG THU

Ảnh (Trần Dzung) Này vó ngựa giữa rừng thu đổ lá Có nghe chăng bóng đã ngả chiều tà Buổi chiến chinh giờ tưởng chừng như đã… Qua đi rồi nghìn dấu bụi đường xa Xưa lẫm liệt hí vang lừng chiến trận Vó tung cao ngang dọc chốn sa trường Rừng có nghe tiếng

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: nốt run rẩy

Kiếp Khác – Tranh: Thanh Châu     đẩy tới một phát ngay giữa huệ trí đấy chuôi nhãn tào khương chưa điểm làm gì không biết chơi bảnh những cú cớp cò tù mù bắn ngón tay có một khấc gai mười phần cò lảy mũi xói tai cứ thử im như trán lông

Đọc Thêm »
Lưu Trữ