05/19/2021
Phạm Doanh: Nếu mai từ biệt cõi đời/Thiền không/Thoát

Trên Đỉnh – Tranh: Mai Tâm

 

Nếu mai từ biệt cõi đời

Nếu mai từ biệt cõi đời
Chẳng cần chi cả, chỉ mồi lửa thiêu
Hành trang cũng chẳng mang nhiều
Áo quan để chứa bao điều đắng cay
Đặt tôi nằm sấp xuôi tay
Để tôi khỏi thấy những bày thú hoang
Đốt xong còn nắm tro tàn
Cho theo ngọn gió ngút ngàn chân mây .

When one day I depart

When one day I depart this world
I’d need nothing except the flame
I’d take very few with me
A casket full of bitter disappointments
Lay me face down
I’d not want to see the coyotes
Take my ashes after the burning
And disperse them to the wind.

 

Thiền không

Bên hồ con vạc kiếm mồi
Lưỡi câu không móc
người ngồi an nhiên
Công danh chẳng vướng muộn phiền

lăn tăn lội
cảnh
thiền như thơ
Nước trong, trong vắt đáy hồ
Một ngày lắng đọng, một giờ quên trôi
Nhạt dần ánh nắng sau đồi
Giật mình,
điếu thuốc trên môi
lửa tàn.

 

A moment of Zen

 

The crane looking for food at the lakeshore

Fishing line with no hook

Fisher with no worry

No concerns for wealth or glory

Swimming fish, idyllic Zen settings

The bottom of the lake well visible through the

crystal clear water

A day condensed to a fleeting hour

Sunlight faded behind the hill

Suddenly awaken to the cigarette extinguished on the lips

 

Thoát

Hình như đời mất thăng bằng
Càng ôm kinh điển càng gần lối mê

Người ơi còn chi nữa mà chưa về ẩn dật
Còn đam mê mải miết mộng công hầu
Đã bao năm dòng nước chảy qua cầu
Và mái tóc trên đầu giờ nhuộm muối

Thành trung nhật tịch ca chung khởi (*)
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền (**)
Năm canh nằm trăn trở giấc không yên
Có chợp mắt lại hoang vu ngàn dị mộng

Người tháo ấn, từ quan, rời ảo vọng
Rồi khuất vào mây núi giữa miền cao
Không màng câu hỏi vì sao.

 

Escape

 

His life seemed to be out of balance

The more books he read the closer he was to the ignorance

What is worth hanging on to

Compared to retirement?

Why still blinded by glory and wealth

All the years the water runs under the bridge

And his hairs are now dotted white

 

In the fortress the drums and gongs are silent

The bell echoes to the boat at midnight

No sleep through five night watches

When he does fall asleep at all, he’s tormented by nightmares

 

The man returned his embossing stamp,

resigned the mandarin position, with all delusions.

Then disappeared in the clouds of the highland

Not caring for the question “Why?”.

 

Pham Doanh

(tự chuyển sang Anh ngữ)

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021