Chữ Nghĩa Làng Văn

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 17)

  Những câu đối hay Nguyễn Tử Mẫn, thường được gọi là Huyện Hiệp Hoà; sinh năm 1820 và mất năm 1901, có một câu đối: Sáng sáng ăn sáng rồi, cầm quyển mới, kỳ cui ký cúi viết vài trương, đoạn thu gương mắt, xếp khăn tay, giắt bút vào tam sơn, ngả lưng

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 16)

Nụ cười chữ nghĩa Đề thi: Em hãy cho biết ý nghĩa câu thơ “Bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Bài làm lớp 11: “Theo em nghĩ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 15)

Giai thoại làng văn Theo sách Dã sử của Hoài sơn chép thì năm Gia Long 1819, Minh Mệnh lúc đó là đông cung thái tử, một buổi trưa hè nằm ngủ ở hồ Tĩnh Tâm, mơ thấy một người học trò tên là Giả. Người ấy đội mũ cỏ, cầm một cây gậy đâm

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 14)

Tam tự kinh Nhân chi sơ: Sờ vú mẹ Tính bản thiện: Miệng muốn ăn Tam tự kinh: Rình cơm nguội Đó là những câu trong sách Tam tự kinh (Kinh ba chữ) trong quyển sách Vỡ lòng của những học trò “Cầm miếng bánh đúc chạy quanh nhà thầy” để học chữ Hán ngày

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 13)

Giai thoại làng văn Tố Hữu nói chuyện thơ với Xuân Diệu: “Thường khó làm câu đầu và câu cuối. Câu cuối phải gợi ra cái gì rộng hơn cái mình nói trong thơ. Phải mở, không được đóng. Đóng lại là vô duyên. Đọc câu cuối người ta còn nghĩ, còn vơ vơ vẩn

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 12)

Tục ngữ Tầu Thượng bất thượng, hạ bất hạ (Trên chẳng ra trên, dưới chẳng ra dưới) Đây là một hình thức chơi chữ của người Tầu vì “Thượng bất thượng, hạ bất hạ” là chiết tự của chữ “nhất”. (Nguyễn Lập Sơn – Dư Phát Linh) Tự lực văn đoàn Tự lực văn đoàn

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 11)

Chữ nghĩa trong thơ Còn nhớ, mùa hè năm 1988, Dư Thị Hoàn đã làm cho cả giới văn học Việt Nam thẹn thùng sững sờ vì những vần thơ táo bạo của mình: “…Sau phút giây Êm đềm trên ghế đá Anh không cài lại khuy áo ngực cho em…” (Tan vỡ – Lối

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 10)

  Lộn Lộn là lầm, là sai, là không đúng. Nhưng “đánh lộn” là đánh…đúng. Chứ không…sai. “Cãi lộn” là cãi lung tung. Không phải là cãi…lầm lộn. (Nguyễn Hữu Nhật – Tiếng Việt hay quá)   Sách Tầu Đời xưa, khi nói tới học rộng, người ta thường ví là học hết năm xe

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 9)

Thơ Ta, thơ Tầu Bài Trăng nước Hồ Tây của Dương Khuê có những câu: Phất phơ ngọn trúc trăng tà Tiếng chuông Trấn Võ, canh gà Thọ Xương Mịt mù khói sóng ngàn sương Nhịp chày Yên Thái, mặt gươm Tây Hồ Bài thơ trên đã chịu ảnh hưởng bài Phong Kiều Dạ Bạc

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 8)

Chữ nghĩa lơ mơ lỗ mỗ Ta về ta tắm ao ta Dù trong dù đục vẫn là…cái ao Văn học cổ Văn học cổ viết bằng tiếng Hán: Kiến văn tiểu lục (Lê Quý Đôn), Vũ trung tùy bút (Phạm Đình Hổ), Chinh phụ ngâm (Đặng Trần Côn), Hịch tướng sĩ (Trần Hưng Đạo),

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 7)

Giai thoại bài thơ Theo đuổi của Hoàng Cầm Một phóng viên trẻ tới thăm Hoàng Cầm kể lại chuyện (giai thoại) này: “Tôi hỏi: “Trong thơ có bao giờ anh đề cập đến vấn đề tình dục không” – “Có chứ, hầu như tất cả. Nhiều lắm” – “Anh có thể kể ra không”

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 6)

Cóc chết ba năm quay đầu về núi . Trong Từ điển thành ngữ Việt Nam có câu thành ngữ “cóc chết ba năm  quay đầu về núi”. Hình thức gốc của câu này là “cáo chết ba năm quay đầu về núi” như ai nấy đều biết. Đâu có thể nào tự tiện đổi

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ