Góc Văn

Ngộ Không : Cõi tạm…

Nửa đêm nhận được cú điện thoại rì rầm của một ông Tây lạ hoắc. Tôi bật dậy bắt cái metro mò lên Paris đến một nơi chốn mà tôi không muốn có mặt. Nhìn đồng hồ chưa tới giờ mở cửa, tôi ghé St Louis để gặm nhắm những mảnh vụn thời gian vừa

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: LIẾM

Cái Lưỡi – Tranh : Fred Bell Gã sở hữu một cái lưỡi dài, thật dài. Có thể là dài đến cả tấc, xuống tận cằm. Mà cũng có thể là dài đến cả thước, xuống tận gối. Bình thường, gã cũng như mọi người, nghĩa là không ai thè lưỡi ra liếm được cái

Đọc Thêm »

HươngKiềuLoan & NGG:NÀNG CÔNG CHÚA VÀ TÊN DU MỤC

(Cô gái và ngựa – Nguyễn Trung – Tranh sơn dầu 1967) (1). Gã được gọi khẩn cấp về vì vụ thử “mất tải” tại nhà máy Danhim Người ta muốn nhúng cái điện trở từ từ xuống nước để thay đổi điện trở, coi cái máy “xoay sơ” ra sao. Thử “mất tải” là

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tác Giả và Tác Phẩm – Hồ Hữu Tường (II)

Hồ Hữu Tường và cái nghiệp làm báo Trần Nguơn Phiêu Trong giới những nhà viết văn, rất nhiều vị đã đi vào làng báo vì tự biết mình có thiên phú văn tài, cần phải có đất dụng võ để nuôi dưỡng tài nghệ. Lần lần về sau, việc viết lách, ngoài sự đem

Đọc Thêm »

Ngân Bình : ĐỨA CON KHÔNG GIỐNG BỐ

Hình Cắm Hoa : Trương T Vinh Từ khi có trí khôn và biết nhận xét, tôi đã không thích mọi người nhìn tôi rồi buông lời: -Con nhỏ này không giống bố nó tí nào hết. Những lúc đó tôi giận lắm. Hai bàn tay nắm chặt, môi cong cớn, gân cổ nổi vòng

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NHỮNG TRÁI TIM TRÊN CAO NGUYÊN

Có hai người từ bên kia đại dương mang trái tim không ngủ yên về Việt Nam, là họa sĩ Đinh Cường và nhà thơ Lữ Quỳnh. Không ngủ yên vì “những cơn mưa mùa đông”, vì “sinh nhật của một người không còn trẻ”. Và vì những hàng cây dịu dàng như mọc lên

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 51)

Tục ngữ Tầu Biện tửu bất nan thỉnh khách nan Thỉnh khách bất ban, khoản khách quan (Bày tiệc không khó, mời khách khó Mời khách không khó, đãi khách khó) (Nguyễn Lập Sơn – Dư Phát Linh) Tiếng Việt, dễ mà khó Trước đây, đã lâu lắm, đọc cuốn Ngôn Ngữ và Thân Xác

Đọc Thêm »

Lưu Na: CUỐI MẮT, TRỜI NGHIÊNG

Mùa hè, mùa hè. Nơi tôi ở không có tiếng ve. Tôi chắc mình không còn bao giờ được nghe lại tiếng ve. Trong gắt gay nhăn nhíu tôi đi tìm một hương mát, và thực không biết mình mong tìm kiếm gì ở đất trời này. Dốc quanh không cao cũng chẳng xa, nhưng

Đọc Thêm »

Đỗ Xuân Tê: Thanksgiving – mùa biết ơn, mùa tạ ơn

Từ thuở sơ khai, con người vốn có hai đặc điểm là lòng hay kiêu ngạo và có tật hay quên. Kiêu ngạo càng cao khi thấy mọi vật mình có đều do công sức mình làm ra, mọi vật làm ra thì ta phải hưởng, chẳng cần biết trên đầu có ai, dù việc

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ