Góc Văn

Ngân Bình : Như tiếng thở dài

Ngày đám tang của bố tôi, bà ấy xuất hiện cùng với đứa con trai ba tuổi. Thằng bé chỉ vào tấm ảnh của bố bi bô nói “Bố kìa, Bố mình kìa”. Tất cả những thân nhân bạn bè đang hiện diện đồng loạt quay lại, chăm chăm nhìn thằng bé bằng đôi mắt

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn ( Kỳ 2)

  Gia Ðịnh Báo . Gia Định Báo là tờ báo do nhà cầm quyền Pháp chủ trương. Số 1 ra ngày 15-4-1865, do Ernset Potteaux làm Chánh Tổng Tài. Chức vụ nầy có lẽ bao gồm Chủ nhiệm, Chủ bút và luôn cả Quản lý. Từ năm 1869-1872, Trương Vĩnh Ký được cử làm

Đọc Thêm »

Thảo Nguyên: Ở đâu hoa cũng nở.

Hiếu đưa mắt nhìn những ngọn đồi vây quanh căn cứ. Tất cả chỉ là một màu xanh chập chùng bát ngát. Phía sau, xa hơn nữa là những dãy núi nhấp nhô mỗi lúc một cao dần, cho đến khi chân trời được nâng cao hơn tầm mắt, màu đã trở thành xanh thẫm.

Đọc Thêm »

Captovan: Tình Thư Của Nhạc Phụ.

Paris ngày 14 tháng 10 năm 20xx Bà nó à. À mà thôi, gọi là EM đi cho tình tứ như ngày xưa chúng mình cùng chung giường chung gối, chung cả đường đi lẫn lối về em nhá. Dù rằng nay đôi ta mỗi người một ngả, lại đông con nhiều cháu mà còn

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Tác Giả Tác Phẩm – Ấu Tím

  Tiểu sử : Tên thật: Chu Như Hoa – Bút hiệu khác: Ngô Đồng – Vũ Thần Ưng – Định cư tại Bắc CA. Tác phẩm: Tuyển tập truyện ngắn: Một quãng xuân thì . Mục Lục: Bốc mộ – 2. Một quãng xuân thì – Lâm Văn Sang – 7. Nhớ ngày xưa

Đọc Thêm »

Đỗ Xuân Tê: Giọt lệ cho người xứ Bùi

Ba mươi năm sau viết về anh mà vẫn thấy anh như đang ngủ say, quên dậy đi lao động trên non như các buôỉ sáng thường ngày ở Traị, một traị tù nằm sâu trên miền đất hoang vu vùng thượng nguồn sông Hồng do bộ đôị miền Bắc quản lý. Anh gốc ngươì

Đọc Thêm »

T.Vấn & bạn hữu: tái tân trang “hộ khẩu” văn chương

Hai năm một tháng sau ngày bộ mặt trang Web T.Vấn được “tân trang”, một lần nữa, bộ mặt ấy lại được “tái tân trang”. Lần này, không phải do sự “thúc đít” của con gái T.Ý-Vy – người thiết kế và thực hiện – mà là lời yêu cầu “khẩn thiết” của chính Bố

Đọc Thêm »

Lưu Na : Cuối dốc yêu người

Mây ngồi một mình trong phòng cười một mình. Mình ên. Nhớ lại lúc đay nghiến đại ca “ừ, em ngu nên mới bồ với anh.” Mặt đại ca đanh lại vẻ tức tức. “Vậy thôi nha, cho khỏi ngu.” Im một chút. “Mà cái đó (ngu) là có sẵn chứ cần gì phải bồ.”

Đọc Thêm »

Ngộ Không : Chữ nghĩa làng văn (Kỳ 1)

    Văn hóa ẩm thực: Thịt kho tàu Thịt kho tàu không phải là món ăn của người…Tầu. Đúng ra là “tàu”. Tàu đây hiểu theo người Nam ở miệt dưới như sông Cái Tàu Thượng, sông Cái Tàu Hạ. Tàu nghĩa là…“lạt”. Và kho tàu là kho lạt lạt chứ không phải là

Đọc Thêm »

Ngân Bình : Còn mãi niềm ăn năn

Tôi ngồi đó. Trong khoảng tối mênh mông, lao xao tiếng sóng vỗ vào gềnh đá, đều đặn và buồn bã như tâm trạng của tôi giữa đêm khuya vắng lặng, tôi để cho những giọt nước mắt của mình được tự do tuôn trào mà không cần kềm giữ hay dấu diếm. Nhưng như

Đọc Thêm »

Ngộ Không: Sài Gòn đầu đường cuối ngõ

Cà phê Sài Gòn – tranh : Thanh Châu Năm thì mười họa ghé cà phê Starbucks, bỗng dưng không đâu lũ bạn cũ ở quán cô Hồng, quán chị Chi lại lũ lượt rủ nhau kéo về…ngồi đồng với tao. Những quán cà phê năm nào nằm ẩn khuất đâu đó đằng góc phố

Đọc Thêm »

T.Vấn: Đói và . . . Nóng

Thường thì, đói và rét đi đôi với nhau. Thiếu ăn, thiếu mặc (trong mùa đông) thì phải đói và rét thôi. Cái đói làm cho cái rét tồi tệ hơn, và ngược lại, càng rét lại càng cảm thấy đói. Kẻ viết bài này đã từng nhiều năm là nạn nhân của liên minh

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ