những trang viết ngắn

Khuất Đẩu: ĐƯỜNG VỀ LÀNG

Đây là con đường xưa tôi đi (chứ không phải em đi), một con đường đất chạy dọc theo con sông mà năm xưa Huyền Trân đã theo lệnh vua cha Trần Nhân Tông vào đất Đồ Bàn để lấy Chế Mân làm chồng. Cuộc hôn nhân nổi tiếng ấy để lại rất nhiều đàm

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: KHÔNG RĂNG MÔ!

“Vào đi, không răng mô!”, chủ nhà giục, nhưng khách cứ muốn bỏ chạy, vì cả một hàm răng nhọn hoắc như răng cá sấu được con chó lai berger vén môi phơi ra như thế, sao lại bảo không răng! Phải đợi đến khi chủ ôm con chó cưng vuốt ve, một lần nữa

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NHỮNG CON ĐÒ

Sắp qua sông Mịch La, con sông nối giữa hai bờ, bên này là trần gian, bên kia là âm phủ. Ngay cả một con chó chết bà tôi vẫn phải nhét vào miệng nó một đồng tiền kẽm để trả tiền đò. Không biết đến lượt tôi, giữa thời đại A.I này, vợ con

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: KIẾP SAU MƠ LÀM CHỬ ĐỒNG TỬ

Anh ở đây – Tranh: Thanh Châu Phật dạy rằng có vô số lượng kiếp, và tôi đang sống đây là kiếp người, nhẽ ra cũng đáng mừng, nhưng lại là người dưới thời “chưa bao giờ tốt đẹp như bây giờ”, nghe ra thật mỉa mai nếu không muốn nói là rất đắng cay.

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: BUỒN ĐÊM MƯA

Hoa đêm – Tranh: Mai Tâm Suốt một đời người, theo tôi, buồn nhiều hơn vui chứ không phải “buồn ít hơn vui” như câu hát của Phạm Duy. Gặp chuyện chi cũng buồn. Thấy gì cũng buồn. Như, buồn vương cây ngô đồng, buồn trông ngọn nước mới sa, buồn trông chênh chếch sao

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ