tản văn

Huyền Chiêu: Sài Gòn Vui Trong Phút Giây Thôi (*)

Cà Phê Sài Gòn – Tranh: Trần Thanh Châu Thật lạ. Mỗi khi nhìn vào tấm ảnh của một người đã chết, dù đang được đặt trên bàn thờ hay được treo trên vách, dù đang cười hay đang nghiêm nghị, tôi vẫn thấy đôi mắt của họ nhìn tôi buồn khôn tả. Và mỗi

Đọc Thêm »

Phan: Giật mình tháng năm…

Ngậm ngùi tháng tư đã bốn mươi năm còn chưa tan trong lòng. Tháng năm không hẹn đã về lặng lẽ đến giật mình; nửa tháng năm đã âm thầm qua. Nói cách khác là đã nửa năm nữa đi qua để những lo toan thêm phiền muộn vì vẫn giậm chân tại chỗ; dù

Đọc Thêm »

Phan : Cú ngủ ngồi trên ghế cởi giày…

Ảnh : Courtesy of  Torsten Lauschmann Đã từ lâu,chính xác là từ bao giờ thì tôi không nhớ rõ. Tôi chỉ luôn cảm thấy có một việc cần mà mình chưa làm. Cái việc không rõ ràng đó ngày càng báo động sự trễ muộn lũy tiến, làm cho tôi ngày càng không thoải mái

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ