tản văn

ngọctự: tháng 12, chút nhớ vụn vặt

Quãng Cuối Cuộc Đời – Tranh: Mai Tâm (tạp văn) Buổi tối ngồi lặng thinh trên ghế bành ở góc phòng khách, nghe những ca khúc Giáng Sinh tươi vui của ban nhạc Boney M, bỗng dưng tôi thấy mình buồn quá. Nhìn lốc lịch treo tường, tôi đọc mấy hàng chữ số ghi ngày

Đọc Thêm »

Lê Hữu: Trái tim em, lồng ngực anh

Đây không phải là chuyện tình lâm ly, ướt át, mặc dù câu chuyện có thật và cảm động. Cô gái đã trao trọn trái tim mình cho chàng trai trẻ chưa một lần quen biết. Một mình một ngựa Cô gái tên Abbey Conner, 20 tuổi. Chàng trai tên Loumonth Jack, 21 tuổi. Abbey

Đọc Thêm »

Nguyên Lạc: CÂU CHUYỆN HAI DÒNG SÔNG

Nguồn Ảnh – Internet Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông  (Heraclitus)  DÒNG SÔNG SEINE (PARIS) Tính cờ đọc được bài bút ký của một người bạn thời niên thiếu viết từ Paris (France) “…Từ thời thanh niên, tôi đã bị ám ảnh bởi bài thơ của Nguyên Sa, Ngô

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: ANH CHO EM MÙA XUÂN

Mùa Xuân – Tranh: Huyền Chiêu          Viết về nhạc sĩ Nguyễn Hiền khó quá! Khó vì ông quá hoàn hảo. Khó vì ông quá nổi tiếng. Khó vì ông  quá được  yêu mến. Người ta thường bảo “người có tài hay có tật”. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền tìm mãi không ra tật  nào. Vì

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: QUÊ NGHÈO

                Quê Nghèo – Tranh: Huyền Chiêu   Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo. Mẹ  và tôi sống chung với bà ngoại  trong một ngôi nhà cũ kỹ. Ngôi nhà ấy dành phần tốt nhất gọi là nhà trên để thờ ông bà. Đàn bà và trẻ nhỏ sống ở nhà dưới

Đọc Thêm »

Phan: giờ nghỉ…

  Tranh- Milind Mulick Tôi không thích túm năm tụm ba với cánh đàn ông ngoài bãi đậu xe mà nhiều người vẫn nghĩ là chuyện đàn ông giờ nghỉ chỉ vui thôi, cho khuây khoả thôi. Thật sự khuây khoả cũng có, khi ai đó có câu chuyện vô thưởng vô phạt nhưng vui,

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: BUỒN QUÁ HÔM NAY XEM TIỂU THUYẾT (1)

  Hoa Ti Gôn ( Ảnh: Duyên) Trời mưa không dứt đã hơn một tuần. Buồn quá nhưng không xem tiểu thuyết. Chọn một phim để xem lại. Psycho. Psycho là phim kinh dị của Hitchcock mô tả tâm lý  kỳ quặc của chàng trai mảnh khảnh Norman Bates. Chàng trai yếu đuối thiếu vắng

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: THƯƠNG EM MONG MANH NHƯ MỘT CÀNH LAN *

Phong Lan – Tranh: Mai Tâm Hồi còn nhỏ, mổi khi gần tết tôi vẫn thường  thấy cảnh những cặp vợ chồng mới cưới ở thôn quê dẫn nhau về thăm cha mẹ vợ. Tôi hay ngắm nhìn họ bởi  là vợ chồng  nhưng họ không đi chung với nhau. Anh chồng ngượng ngùng  đi

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: THƯƠNG AI CƯỜI KHÔNG NÓI

Ảnh – Réhahn* Năm nay lũ lụt miền trung kinh hoàng hơn bao giờ, trong khi lượng mưa cũng chưa phải là cao nhất trong lịch sử. Hình ảnh hàng vạn nhà dân ở Hà Tĩnh, Quảng Bình, nước ngập đến nóc tràn ngập trên báo chí. Hàng triệu người dân nghèo ngày thường đã

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: NẰM NGỦ TRÊN CẦU

Họa Sĩ Hoàng Lập Ngôn Thuở bé, đọc Tây Du Ký tôi rất thích đoạn tả vua khỉ Mỹ Hầu Vương (Tôn Ngộ Không sau này) nằm dựa thành cầu ngủ say sưa trên đường về, sau một chầu nhậu với bạn bè gồm vua của các loài thú. Trong giấc ngủ, Mỹ Hầu Vương

Đọc Thêm »

Lê Hữu : Áo dài trong thơ, nhạc

    Trong Vườn Quên Lãng áo ai xanh (“Dạ hội”, thơ Đinh Hùng)   Chiều nào áo tím nhiều quá, lòng thấy rộn ràng nhớ người… Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng

Đọc Thêm »

Huyền Chiêu: Sài Gòn Vui Trong Phút Giây Thôi (*)

Cà Phê Sài Gòn – Tranh: Trần Thanh Châu Thật lạ. Mỗi khi nhìn vào tấm ảnh của một người đã chết, dù đang được đặt trên bàn thờ hay được treo trên vách, dù đang cười hay đang nghiêm nghị, tôi vẫn thấy đôi mắt của họ nhìn tôi buồn khôn tả. Và mỗi

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ