tản văn

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng:  THỔ NGƠI KÝ TRUYỆN     

Gánh Phân – Ảnh (Nguồn: sangtao.org) Khươm mươi niên trước trong tâm thái vong gia thất thổ, tôi lược khảo về đất quê Thái Bình qua ông cụ tôi với hương ước, hương phả. Nghe hơi nồi chõ vậy, bạn cũ trường xưa xúi dại hãy viết về nhất thốn thổ của bạn có gì

Đọc Thêm »

Phan: THU HẰN

Thu Vàng – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM Nắng hạ còn từng vạt, từng vạt chen giữa những hàng cây đã nhuốm vàng, không khí oi bức mà người quê hắn gọi là trời nực giông. Trời nực giông thường có mưa rào to hạt nhưng mau tạnh, sau đó hơi đất bốc lên làm

Đọc Thêm »

Nguyễn Thanh Sơn: EM VỪA ĐI VỪA YÊU

Ngõ Vắng – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Có những sáng thức dậy nỗi nhớ nhung bất chợt ùa vào, tỉnh giấc bằng những dòng tin nhắn tràn đầy tình tứ. Kỷ niệm còn nóng hổi, nhớ lại lòng thoắt đỗi dịu dàng nhưng cũng chợt hoang vu như chốn rừng sâu. Và thinh lặng như

Đọc Thêm »

Nguyệt Quỳnh: Chuyện Kể cho K & T

Mẹ Việt Nam – Tranh: THANH CHÂU “Chuyện kể cho K & T” là những câu chuyện của người mẹ kể cho hai con, những đứa trẻ sinh ra và lớn lên bên ngoài tổ quốc. Là tiếng ầu ơ bên nôi ấm khi ngoài trời tuyết đang rơi. Là tiếng lòng của hàng triệu

Đọc Thêm »

Nguyễn Thanh Sơn: Đi Đông Đi Tây

Cõi Người Ta (11) – Tranh: THANH CHÂU Về nhà sau trước không ai Hóa ra em đã theo trai mất rồi (ca dao) Anh về nhà  không có em! Anh đẩy cửa bước vào, anh xô cửa bước ra. Sắc sắc không không, một trời vô vọng. Em ở đâu? Anh dáo dác tìm

Đọc Thêm »

Tiểu Lục Thần Phong: MÙA HẠ CHIỀU PHƯƠNG NGOẠI

Mây Chiều – Tranh: MAI TÂM  Mùa hạ chiều phương ngoại đẹp lắm, đẹp đến nao lòng. Trời xanh mây trắng vẫn bay như ngàn xưa…Mình đến để rồi đi, nhưng đi về đâu? Có bao giờ tự nhủ lòng như thế chăng? Nhà Phật vẫn thường cảnh tỉnh: “Sinh ư hà xứ, tử ư

Đọc Thêm »

Nguyên Giác: Lắng nghe những dòng chữ

Lặng Lẽ – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Tôi vốn mê đọc từ thuở còn rất nhỏ. Dĩ nhiên, mê bất cứ thứ gì cũng đều không tốt, vì nó sẽ hình thành một thứ nghiệp gì đó. Thêm nữa, chữ bao giờ cũng mơ hồ. Chữ là ký hiệu, là biểu tượng, là ngón tay

Đọc Thêm »

Tịnh Thủy: MỘT BÔNG HOA DẠI

Sen – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM Nàng rất thích hoa, bất kể là loài hoa nào. Có khi nàng ngồi thụp xuống ven đường, tay nâng một bông hoa dại nhỏ xíu đã bị dập nát hết cánh, đặt nhẹ nhàng lên đất, nàng chôn đóa hoa tơi bời đó với nét mặt khó

Đọc Thêm »

Nguyễn Thanh Sơn: Cây Cảnh, Thú Chơi Tao Nhã

Một Đời Cây – Tranh: THANH CHÂU Nghêu ngao vui thú yên hà Mai là bạn cũ, hạc là người quen ( Nguyễn Du)       Phàm những gì người ta thích thì thường chòi mòi chốc mảy vì thứ ấy. Ví như người mê gái đẹp (thấy gái đẹp ai không mê, người nào nói

Đọc Thêm »

PHẠM HỒNG ÂN: THỨC VỚI ĐÊM

Đen – Tranh: MAI TÂM           Đêm nay phố núi quên ngủ. Dốc đường đầy ánh đèn. Đèn chiếu ra từ mũi xe. Đâm thủng màn đêm. Tôi thấy màu của núi, sắc của đất. Thấy bàn tay Thượng Đế đang dùng cọ xóa đi những phần sáng tạo bị nhiễm độc. Thấy bầu trời

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ