thơ trần đức phổ

Trần Đức Phổ: Giang Hồ Khúc

Bước Giang Hồ – Tranh: THANH CHÂU Hai mươi tuổi ta giang hồ vặtVai ba lô ôm mộng dế mènCứ tưởng phượt cùng trời cuối đấtSẽ gặp nàng kiều nữ làm quen.Từ đấy quê hương thành nỗi nhớMẹ thương con đỏ mắt ngóng vềChim sổ lồng say trời đất lạNhắc làm gì gợn sóng sông quê?.Giang hồ!

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: VỀ PHƯƠNG NAM/TẠ LỖI QUÊ HƯƠNG

Quê Hương – Tranh: THANH CHÂU Về Phương Nam Từ thuở bé đã nghe danh Nam bộRuộng đồng xanh thẳng cánh cò bayDòng Cửu Long phù sa như máu đỏCá tôm nhiều thò tay bắt được ngay.Những rừng mắm, những rừng tràm, rừng đướcNhư đoàn quân đi chinh phục phương namNhững tráng sĩ của vài

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: Đâu Mái Nhà Xưa?/Dã Tràng Thôi  Se Cát

Đâu Mái Nhà Xưa? Nghỉ hè con gái về quê nộiThăm chốn thân yêu, một mái nhàNgỡ ngàng bắt máy, nghe con hỏi:“Nhà mình sao chẳng thấy đâu, ba?”.“Tổ ấm hôm nào nay đã mấtCây vú sữa xanh cũng chặt rồiHồ cá ba xây giờ ai lấp?Con nhìn chốn cũ, lệ tuôn rơi!”.Biết trả lời

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: CHÙM THƠ TÌNH HỌC TRÒ

Em Bảo Anh Rồi Đã bảo rằng em chửa biết yêuChỉ buồn nắng sớm với mưa chiềuChỉ thương hoa thắm tàn hương sắcChỉ tủi đêm dài cảnh tịch liêu.Đã bảo anh đừng nhớ đến emĐừng chờ bên ngõ, đón bên thềmĐừng cười ngớ ngẩn đưa thơ tặngĐừng mãi như là… cái bóng em.Đã bảo rằng

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: Hành Tha Hương/Tôi Về

Hành Tha Hương Những cuộc chia ly đầy ngấn lệNhững hồn thấp thỏm nỗi âu loTâm can quặn thắt, lòng đau xéHọ đã ra đi lúc gãy cờ!.Cha đứng nghiêm trang chào lần cuốiQuân kỳ vấy máu bạn hùng binhNghe trong gió thoảng lời trăn trốiVì nước sá gì chuyện tử sinh!.Mẹ đã bao lần

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: Sắc Xuân/Xuân Đang Về/Em Về Cùng Xuân

Sắc Xuân Nắng xuân tươi tắn trên cành biếcMá thắm thơ ngây trước cổng chùaÁo hoa em mặc hương thơm ngátTheo làn gió sớm nhẹ nhàng đưa Tình xuân thẹn thùa trong màu mắtLứa tuổi ô mai lắm mộng mơTết này khấn nguyện cùng Bồ TátLối mộng hoàng hoa đẹp nẻo chờ. Mười ngón tay

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: Em Tháng Mười Viễn Xứ/Một Buổi Sáng Chủ Nhật/Quán Trọ Tuyệt Vời

Em Tháng Mười Viễn Xứ Em tháng mười choàng khăn gió ấmTóc buông lơi gợn chút mây chiềuNét môi ngoan vương màu ảm đạmThu chín vàng nơi mắt cô liêu Em tháng mười vầng trăng gầy úaNhạt mùi hương, lạnh lẽo vóc ngàÔi, mùa thu và lòng sương phụCòn chút gì… ngoài nỗi xót xa?.

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: Em Đừng Xinh Ác/Mua Cà Phê Một Sáng Mùa Thu

Em Đừng Xinh Ác Em đừng xinh ác làm ta sợĐốt cuộc đời mình như thiêu thânXui dại ta bỏ cơm thèm phởĐời thêm một gã phụ tình lang.Em đừng xinh ác làm ta khổMộng vẩn vơ, ao ước hoang đườngTrở về xã hội ngàn năm cũCưới làm ái thiếp để yêu thương.Em đừng xinh

Đọc Thêm »

Trần Đức Phổ: NHỮNG BÀI THƠ MÙA THU (2)

Chiều Thu Đất khách Trời viễn xứ tàn thu rồi em ạ Gam màu xanh nay vàng úa pha hồng Cây gầy guộc phô cành trơ không lá Bên góc vườn khóm cúc chẳng còn bông . Chiều phố thị bóng người đi hấp tấp Nặng lo âu cơm áo cuộc hồng trần Đời lam

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ