HOA CHUÔNG BUÔNG RƯNG RƯNG
Con gái ai cũng vậy
thấy hoa thì dừng chân
đưa bàn tay nâng nâng
từng nụ hoa, cúi xuống…
.
Ngay buổi chiều khá muộn
thấy hoa, tưởng bình minh…
người con gái thật xinh
giữa hoa, không bút tả!
.
Tôi ước mình núi cả
nở hoa mây trên trời
gọi mến thương em ơi
bay lên nhìn hoa nở…
.
Rồi chúng tôi sẽ ở
trong trời xanh bao la
những nụ hôn nở ra
trời xanh thơm bát ngát!
.
Tôi nhớ ghê Đà Lạt
không chỗ nào không thơm
nhiều buổi trưa hoa chuông
tôi gọi ai tha thiết!
.
Quê Hương mình có thiệt
trong trầm tư nhớ nhung…
Ai chết vì núi sông?
Ai sống mà vong quốc?
*
Tôi nâng giọt nước mắt
tưởng tượng nâng trăng ngà
tuổi trẻ tôi đi qua
giống như người con gái…
.
Tôi đem thơ ra trải
Tôi thấy hoa… hoa chuông…
Không tiếng vang vẫn buồn:
Dưới hoa ai nép mặt?
.
“Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng
Ngàn liễu rung cương sóng gợn tình!” (*)
Thơ của Chu Mạnh Trinh
nhớ ơi hình với bóng…
(*) Thơ Chu Mạnh Trinh từ trăm năm trước.
*
ƠI NHỮNG CON BỒ CÂU
BAY TRÊN TRỜI
Nắng như năm ngoái… mà năm nay
vẫn nóng và lòng vẫn nhớ ai…
Ai vậy? Hỏi ai, ai chẳng nói.
Hỏi trời? Trời chỉ bóng mây bay…
.
Mây tan vì nắng, mưa không nổi
và gió băng dương chẳng chịu về!
Gió đợi mùa Đông vài tháng nữa
cho người than lạnh… lạnh hôn mê!
.
Bao nhiêu chữ đẹp đâu rồi nắng?
Rồi bấy nhiêu tình hỡi tuyết băng…
Cái tội của mình xa-thuở-lính
và quên, quên mất thuở-gian-nan…
.
Ước nhỉ bàn tay bạn thật mềm
Bàn tay viết một chữ là Em
Một trang giấy trắng, ngàn trang giấy
mấy cái phong bì, mấy cánh tem?
*
Thơ thét đọc nghe như nói chuyện!
Mà hình không bóng, nói cùng ma?
Làm chơi, có thể không làm nữa
Có thể không cần ai thiết tha!
.
Những con bồ câu bay trên trời
chúng vẫn bay về đậu một nơi
chúng nhặt bánh mì từng buổi sáng
thơ mình thì chở nắng ra khơi!
.
Thơ mình ước chở ai thơm thảo
Ờ nhỉ hôm nào chợt nắng Thu…
Mình sẽ vọc chơi từng chút nắng
Thơ buồn… có thể lắm em ơi!
*
CHÀO BINH MINH
HOA BAN MAI THẮM TƯƠI
Sáng. Mới 5am thôi… mà nắng rực!
Mặt trời đã mọc. Chắc mọc hồi khuya?
Nắng ban mai ai nhìn thấy không mê?
Tôi mê mẫn… gọi tên em trong mộng.
.
Tôi đi ra sân để nhìn mình cái bóng
Bóng-Theo-Hình và…
Anh-Đi-Theo-Em!
Đường ra ngõ không thể dài thêm…
.
Xe bus vàng chở học trò đang tới…
Những tiếng cười nghe lớn hơn tiếng bánh xe lăn…
con lộ buổi mai rộng thênh thang
những người tập thể dục áo choàng không có nút.
.
Tôi miên man nghĩ về hai chữ Hạnh Phúc
rồi Độc Lập, rồi Tự Do, rồi Ấm No… giời ạ!
Tôi nghĩ đến nước mình: Bây Giờ Đang Tối Há?
Nửa vòng trái đất hai ngả phân ly!
.
Một hai tiếng nữa là khuya,
Ba bốn tiếng nữa lại sáng.
Mặt giời lên… nhiều người già loạng choạng
tập nói tiếng Bắc Kỳ “Giời ạ Hoan Hô!”.
.
Tôi nghĩ đến Giáo Sư Ngô Bảo Châu
ông cười khẩy: “mẹ nó bỏ 14.000 tỷ
xây những pho tượng tồ lô!”.(*)
Ông bị đuổi đi không bị bắt ra Toà vì ông nổi tiếng!
*
Tôi cúi xuống sân nhặt chiếc lá vàng cầm lên tần ngần.
Tôi phủi lá, đưa lên môi. Hôn.
và tôi chào như Mỹ: Good Morning Em…
Tôi nhớ lắm một người…
.
Tôi nghĩ đến Âu Cơ,
người cứ hỏi sao “Thời Cơ Chưa Tới?”
Tôi nói nhỏ cho Bà nghe:
“Hà Lội mình không vội…”
.
Lời tôi nhỏ gió không nhìn thấy
chỉ mặt giời cứ khúc khích trong cây
Tôi nhớ đến Nguyên Sa hồi ở bên Tây,
có bài thơ, có bốn câu mềm nhũn:
.
“Cho anh nắm lấy hai bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay!”.
.
Em ơi ngày lại qua ngày
ra sân ngó nắng… chút này cũng Duyên!
(*) Cứ 30 tỉ tiền Việt Nam TA thì nà 1 triệu đô na MỸ.
HẠ ĐỎ CÓ CHÀNG TỚI HỎI
EM THƠ CHỊ ĐẸP EM ĐÂU
Nếu mây đừng trôi nhỉ, cứ đứng trên bầu trời thì ở trên đầu tôi cho tôi hoài bóng mát…
Mùa Hè đây ngột ngạt, nắng như xối em à… Thấy có đám mây qua, muốn chắp tay mà lậy… Lậy mây hồi lúc nãy, lậy mây cả bây giờ hãy rơi cho giọt mưa, hãy cho thơ tôi ướt…
Napoléon nói “hễ có muốn thì được” – vouloir c’est pouvoir – mà sao cái gì qua là chán chường là đổ vỡ, là mệt mỏi quá hà? Tout passe, tout casse. tout lasse!
Thèm ơi mưa bóng mây! Thèm ơi một bàn tay / cây lược ngà em nắm / em chải tóc chải nắng…Em chải mướt mùa Hè!
Hạ đỏ rồi đó, nghe! Hỡi em thơ chị đẹp / đi đâu mà đi miết? Đi đâu lâu chưa về? Ở đây không có tre, chỉ trúc trồng làm cảnh, người ta lau óng ánh những nhành trúc rung rinh… Có chi không là tình ngay cả từng cọng cỏ?
Dễ thương kìa con thỏ đôi mắt tròn như trăng. Tất cả những giai nhân hình như một tên Nguyệt? Em thơ này chị đẹp tên là Xinh, phải không?
Tôi nhớ má ai hồng tôi bồng hồi năm mới… Tôi chưa nghe ai nói đợi anh về con ngõ sương! Con ngõ sương Cố Hương! Con ngõ sương Cổ Lũy. Trên đường qua Phan Rí có sông… Sông-Lòng-Sông!
Ai ơi ai khoan dung mây trôi dòng năm tháng. Hạ đỏ chờ chạng vạng tôi hốt nắng hoàng hôn…
*
EM HIỀN NHƯ MA SƠ
Em giống Ma Sơ thiệt!
giống ở cái chỗ nào?
giống mới nói giọng cao
hôm nay Chúa đi vắng…
.
May mà còn em, đặng
cho anh nói chút nha:
“Em giống như cái nhà
anh đi xa nhớ quá…”.
.
Nàng cười lên ha hả
…giống hoa Valentine
dù chưa phải hôm nay
đã có trong ký ức!”.
.
Tôi nói cho nàng tức!
nàng khóc như búp bê,
ờ nhỉ có ai dè
“búp bê cũng biết khóc!”
*
Hỡi những người cô độc
làm đi một bài thơ
khi nào buồn ngâm nga
cho muôn hoa đua nở.
.
Biết đâu lòng thêm nhớ
về Quê Hương Nước Non…
Ai đó không thoa son
mà sao xinh đẹp thế!
.
Trong cõi đời dâu bể
tôi thi lễ trước nàng:
“Em là Núi Chứa Chan
là Hoàng Liên Sơn hùng vĩ!”.
.
Bạn ơi, nàng lí nhí:
“Chứa Chan ở Biên Hòa
Hoàng Liên Sơn Lào Kai,
nước mình mà, mây trắng!”.
.
Chữ Phù Vân bỗng nặng
nhiều năm nay mông mênh
dân mình vẫn ngước nhìn
cái gì… đau đớn vậy?
.
Nước mắt tôi ứa chảy:
“Em Hiền Như Ma Sơ!”
Tôi trao nàng bài thơ
nàng cầm lau nước mắt!
.
“Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt
Một dải Thu Giang nước vẫn đầy!”
Thơ Tản Đà quá Hay!
Nước Non mình… Trời ạ!
*
MỘT CHUYẾN VỀ THĂM PHAN RANG
Tôi về… trong tưởng tượng / ghé Phan Rang một ngày… lên Tháp Chàm ngó cây – hàng cây trước trại lính…
Sáu mươi năm nhớ, tính / quả thật tình quá lâu! Xưa đây không nhà lầu, nhiều nhà mái ngói đỏ…
Màu ngói đỏ đẹp chớ! Cũng có vài mái tranh… Chưa phải thuở thanh bình… nên dân mình thương lắm!
Dân ăn cơm với mắm, lính ăn cơm tay cầm, sống không tính bằng năm / mà bằng ngày, bằng tháng…
*
Tôi xa vô thời hạn. Tháp Chàm dài sân ga! Hồi xưa, chuyện gần xa / nghĩ nó là gang tấc!
Tôi nhớ Thành Sơn nhất: một phi trường mênh mông! Chính Phủ làm ngóng trông Ngày Thanh Bình Rộn Rịp…
Tất cả đều không kịp! Ngay Lính đi không về / thì máy bay, ngựa xe… cũng chỉ là bụi bặm!
Khói xe lửa có bám / áo Lính… rồi gió bay… Tôi xa cho đến nay / Phan Rang… về tưởng tượng:
.
Hàng cây xưa còn đứng…
Người xưa chưa có tên…
Là tôi ai chưa quen / trời ơi sao cứ nhớ?
Phan Rang hoài cổ độ / của con thuyền chiêm bao!
Em à biết chừng nào / cầm tay hôn từng ngón? Tuổi đời mình dẫu muộn / hàng cây xanh lá xanh…
*
MÙA HÈ
Mùa Hè ở Mỹ sáng nào cũng thương… Man mác chút sương… chờ lau mặt sáng!
Một giờ nữa nắng… Con số 8 nhăn. Con người lăng xăng… “Nóng rồi, khổ quá!”.
Nóng như sông cả đổ ra biển khơi… “Nóng biết mùi đời”, lời người lam lũ…
Nhiều người rảnh, rủ: “Lên xe bus chơi!”. Nhiều người tới lui nhà lồng ngôi chợ. (*)
Chỉ những nơi đó có máy điều hoà người ta mở ra để mời khách đến…
Cali điểm hẹn là những tiệm kem… Ai cũng trẻ em, ăn kem nói “mát”.
*
Tôi nhớ Đà Lạt, trọn năm mùa Xuân!
Tôi nhớ học sinh của tôi biết mấy!
Hai Thế Kỷ đấy… tội gì mà buồn? (**). Mà chữ Quê Hương rách như rừng núi? Cam Ly con suối lầm lũi cứ trôi… nó băng qua đồi, nó soi mặt nó, nó như con thỏ hiền mơ nhớ nhung…
Mùa Hè viễn vông, khi không tôi viết ít nhiều thảm thiết. Buồn chứ! Cũng Thơ…
Đã hơn 7 giờ. Cali sắp nóng… người ta hy vọng vài cơn mưa qua!
(*) Ở Mỹ, mùa Hè nóng, tránh nóng có 2 cách Hay là leo xe bus hoặc đi vào chợ… hai nơi đó máy điều hòa mở suốt!
(**) Hai Thế Kỷ:
a/ Cuộc Kháng Chiến đuổi Pháp bùng lên từ giữa năm 1946. Đà Lạt bắt đầu từ Cầu Đất nơi có Đồn Điền Trà của Tây, có hàng vạn người làm cu li cho Tây… Năm 1946 nằm trong Thế Kỷ 20! Nó chứng nhận cuộc Di Cư năm 1954 và cuộc Di Tản năm 1975. Nó là…Một Thế Kỷ Buồn!
b/ Miền Nam Việt Nam không còn là Việt Nam Cộng Hoà chính thức ngày 30-4-1975, vẫn còn trong thế kỷ 20. Tất cả miền Nam thành thuộc địa của miền Bắc, hầu hết nhân viên, quan chức, thủ trưởng các cơ quan ở miền Nam đều nói một giọng: Đàng Ngoài. Thời cuộc êm ả tới hết Thế Kỷ 20, hết năm 1999. Bắt đầu năm 2000 là Thế Kỷ 21, Việt Nam vẫn còn mang cái tên ô nhục do Tàu đặt từ năm 1804! Nó đang đi qua phần-tư-thứ-hai của Thế Kỷ 21! Nó! Nó! Nó… Trời ơi Tổ Quốc của tôi! “Chim xa rừng thương cây nhớ cội, người xa người tội lắm người ơi!”.
*
CHUYỆN PHIẾM
Tôi không tin mai, mốt, sẽ có trận mưa rào. Chắc chắn không đời nào! Nắng đã… đốt hết nước!
Bạn cười: Mày không tin cũng được, mưa là trời nhỏ phước, mình đi Nhà Thờ nha!
Hai đứa tôi… đi ra, vào Nhà Thờ cầu nguyện. Nó nói gì trong miệng, tôi ngậm miệng… không cầu.
Tan Lễ, vẫn bên nhau: hai đứa đi vào quán. Trong quán không có nắng. Đèn mở sáng như đêm.
“Hai chai bia! Nếu thêm…chúng tôi sẽ gọi tiếp!”. Tôi quả thật không kịp nhìn thấy trận mưa rào!
Hôm nay bạn tôi sao? Sao trên cờ chưa nặng để phân vân cùng nắng, để lấn cấn về… mưa?
Hồi nãy trong Nhà Thờ, nó là người ngoan Đạo. Chừ nó là con sáo, nó líu lo với bia!
Chúng tôi uống thêm, không về sau hai chai đã cạn. Coi như là ngồi nán, nghe tiếng đàn như mưa…
Tôi nhìn mãi lá cờ người ta treo trên vách. Tiếng đàn nghe tí tách, mưa rồi? Trong chiêm bao!
Thật đó, cơn mưa rào… chúng tôi thời ở Lính. Đứng dậy, tiền tôi tính. Trở về như đi chơi…
Đi chơi để mà vui… không nhắc chuyện mưa gió. Đèn đường soi lá cỏ / vàng vàng như hoàng hôn…
*
GOOD NIGHT M
Đã hết chiều là tối…tôi thấy mình dễ thương gõ-nhịp-thiên-nhất-phương… ngủ ngon nha yêu quý! (*)
Đó là lòng chung thủy: anh-yêu-em nói hoài… mà cứ sợ nói sai / nên mỗi-ngày-nói-lại!
Còn sống thì nói mãi, tình yêu đâu có mòn! Xem kìa: đỉnh núi non, mưa riết mòn chi há?
Cỏ bám núi xanh lá. Hoa bám núi hoài thơm… Nước chảy, đất thành mương… cái sườn núi vẫn trắng!
Đó là màu của nắng! Đó là màu của sương! Đó là tình yêu thương / khi người ta nựng nịu…
Tôi nói… mình tôi hiểu / nếu bạn cứ lắc đầu. Hoạ sĩ vẫn suy tư: có, không màu-của-nắng?
Tôi chỉ khung hoạ trắng, chiều bữa nọ không mưa… không phải chiều bữa xưa (thật tình thì quá khứ!).
Bạn tôi đứng ừ hử / rồi bạn tôi xa tôi…
Câu chuyện… cũng lâu rồi, bây giờ ngày vừa hết, tôi viết sau dấu phết: “Chúc Bạn Đêm Ngủ Ngon!”.
Tôi trao bạn nụ hôn, nó nở trong giấc mộng. Tắt đèn nha, còn bóng – Bóng-Trăng-Soi-Hành-Lang…
(*) Thơ Vũ Hoàng Chương:
Trên đà tốc độ siêu thanh ấy
Gõ nhịp mà ca thiên nhất phương!
*
BOONG BOONG BOOOONG
Thế mà… bốn giờ chiều! Tôi làm gì? Không nhớ! Sáng, đến chừ, dang dở. Tôi… làm-đời-của-tôi?
Bài thơ tôi bốc hơi? Bài thơ đâu hả giấy? Mặt tờ giấy gió chải, mặt tôi sao? Buồn hiu?
Tôi nghe tiếng chim kêu. Đã quá chiều, sắp tối! Nãy giờ tôi bơi lội trên dòng sông thời gian?
Một tiếng đồng hồ hơn… không câu thơ nào cả! Quê Hương thật xa quá từng ngày thêm từng ngày…
Và… như mây trắng bay. Và cả tờ giấy trắng! Không có cái gì nặng… để tay tôi chịu đời?
Không có gì trên môi! Ôi Tình Yêu hay gió? Em à, hoa hồng nở chỉ vì Valentine?
Ngày đó không hôm nay hay vẫn còn…để nhớ… Có khi nào lầm lỡ tôi buông tay… nó bay!
Thời gian không một ngày. Mỗi ngày qua có lại. Sao em người con gái đi đâu hoa lục bình?
*
Dòng sông trôi lặng thinh. Gió có làm gợn sóng mà nhẹ quá không động một tiếng nào… âm thanh!
Bờ sông xanh cỏ xanh. Bên kia sông cũng thế. Hoàng hôn buồn theo lệ người ta nói bâng quơ…
Với tôi là bệ thờ tôn vinh ngày tắt thở. Buông xuôi thời ở đợ. Buông đi… chuông boong boong…
Buông đi nha Quê Hương… Nước Non… hay Tổ Quốc. Con sông con đò dọc như con người thuỷ chung!
Bài thơ tôi mấy dòng, xin coi đây dòng kết: Chào nhé một ngày hết…còn mãi mãi ngày mai!
Trần Vấn Lệ
