Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG MƯỜI MỘT 2025-(03)

Nhạt Nhòa – Tranh: HOÀNG THANH TÂM

NGOẠI À CON MẤY BỮA NAY

Huế buồn hiu!  Huế không vui!

Gió mưa thương Huế ngậm ngùi sẻ chia…

.

Mưa từ, từ bữa hôm kia

Giăng giăng trắng suốt tư bề Thừa Thiên!

.

Có người nói mưa liên miên

Mưa tuôn nước đọng đầy thuyền Hương Giang…

.

O đưa đò đứng hành lang

Không ai gọi “ới đò ngang ới đò!”

.

O đưa đò tưởng mình mơ:

“Huế xưa với Huế bây chừ… khác nhau?”

.

Dĩ nhiên là khác cái màu!

Dĩ nhiên là khác cả tàu cau bay…

.

Ngoại à, con mấy bữa nay

về không thấy Ngoại!  Mưa hoài!  Vườn cau!

M Ư A M Ư A  M Ư A

Mmmmưa.  Mưa mãi.  Đã bốn ngày, mưa mãi!

Trời còn mưa!  Có lẽ đã mưa mùa?

Cơn bão rớt ngang qua Cali làm mưa?

Báo không đăng!  Không có tên để gọi…

.

Nhưng có em để cho anh nói:

Nhớ Em Nhiều… không đếm được mưa đâu!

Thơ ngắn, dài, đẹp nhất một câu:

Thương Nhớ vậy… đủ cho bài thơ vô tận!

.

Nhớ Đà Lạt, hoa thông không bay phấn

Thương em hoài, mưa điểm ướt áo laine xanh

Cô học trò đi chiếc nón lá nghiêng vành

Xoay xoay hướng, ai nhìn, ai, mặc kệ!

.

Mười năm

Hai mươi năm

Ba mươi năm

Đã hình thành hai Thế Kỷ! (*)

.

Tượng Chúa, kìa, nước mắt, chảy xuôi xuôi!

Tượng Phật, kìa, không có lọng che trời!

Người tín đồ đưa tay lau nước mắt,

… rồi “đánh đòn xa” đi vào đứng ở hành lang… ngó ra!

.

“Chị về đây với người ta,

Một hành lang rộng buồn da diết buồn!”.

Thơ Diễm Châu dễ thương,

Tôi nhắc hoài, ứa lệ…

.

Mười năm.  Hai mươi 5.  Ba mươi 5… 

Trời ơi!  Năm Mươi Mốt Năm!

Cái sân thời gian mưa thì ngập nước

… mà Cố Hương lần lượt Cố Nhân ơi!

 (*)  1975: Thế Kỷ XX.  2025: Thế Kỷ XXI.

 ANH NHỚ MÌNH

SAO NƯỚC CHẢY ĐI

Mưa hoài…

Mưa đã hai đêm, bây giờ đang ngày thứ hai.

.

Tối nay còn mưa thì là đêm thứ ba.

“Mưa chi mưa mãi, lòng nhớ thương hoài, trăng lạnh về non chưa trở lại!”.

Thơ Lưu Trọng Lư…

Buồn như giấc mơ!

.

Không có Giấc Mơ nào Vui.

Chỉ có Ước Mơ Vui!

Thí dụ:  “Anh ước mơ có một hôm gặp em”.

Và hôm đó, ước mơ thành hình.

Vui ơi!  Làm thinh…*

*

Ngồi ngó ra sân, mưa đếm giọt

và mình cũng đếm giọt mưa rơi,

Người ơi, mưa đã bao nhiêu giọt?

Ta nhớ mình thôi, đếm…Một Người!

.

Mình cuối sông xanh, đầu núi biếc?

Mình cười, nghe ấm trái tim sao!

Trái tim có bốn Ngăn Đầy Máu

Ta nhớ mình hai Con Mắt Chao!

.

Ta nhớ người mười ngón tay thơm

Người nâng niu hoa nâng niu hương.

Ngón nào ta mới nghiêng đầu xuống,

Ai ngước nhìn lên:  không được hôn!

.

Ơi người tóc rối thương là gió

Mà cũng thương vì mưa tỉ tê!

Ba hôm rồi sân ngập sân là nước

Anh nhớ mình sao nước chảy đi?

HAPPY THANKSGIVING DAY

Rồi lại trải tờ giấy, cầm bút viết một câu:  ” now, how are you?.  Câu hỏi của lòng nhớ!

Sao anh không ở đợ trong nhà em… bây giờ?  Để lòng anh đầy thơ!  Thơ tràn hai con mắt!

Viết xong, xếp giấy cất.  Lát nữa lại mở ra.  Bao nhiêu giấy rồi ha?  Đã thành chưa cuốn sách?

Cuốn Kinh vẫn trắng bạch!  Vô Ngôn Kinh Thị Như Chân Kinh! (*)

*

Ngày đang, ngoài, bình minh, trước mặt anh đèn mở… anh thấy rõ chữ Nhớ… anh viết Mừng Thanksgiving…

Ngọn bút lông bay nhanh vẫn ra hình yêu quý!  Em vẫn em, kiều mỵ…Em mây bay Trạm Hành…

Những đồi trà xanh xanh… Những cô gái người Thượng suốt đời đi làm mướn…  hái trà bỏ vô gùi.

Những cô gái ấy vui, chỉ cười thôi, không nói.  Công việc mỗi ngày gọi.  Mỗi tuần thì có lương…

Cái hình ảnh Quê Hương… ôi mù sương Cầu Đất… nơi không có tượng Phật… vẫn Nam Mô A Di Đà…

Tháp Nhà Thờ xa xa, tiếng chuông ngân vừa vọng.  Đồi trà gió gợn sóng, lát nữa ngày lung linh!

Em à, anh thình lình muốn ôm em hôn miết!  Ngày Thanksgiving tới thiệt, anh Cảm Ơn Em Yêu Em!

TÔI TRẢI GIẤY RA TÔI CHÉP LẠI

NHỮNG CÂU THƠ LÀM THUỞ TÓC XANH XƯA

Tờ giấy là tờ giấy… sao như trời mênh mông?

Tấm lòng là tấm lòng… tôi trải trên tờ giấy!

Nhớ lắm mà phương ấy áo Hoàng Hậu Nam Phương,

ai thơm ngát mùi hương nghe trong vườn cau Ngoại…

.

Tấm chiếu thời gian trải đêm Mười Bảy ngoài sân

Nằm xuống ngó lên trăng… trăng bao giờ mười bảy

ai cũng bằng tuổi ấy theo Ngoại rồi theo ai?

Tàu lá chuối bay bay, gió phù sa chải mướt!

.

Ai bỏ đi mà được… đêm mười bảy dừng quân?

Em ơi đây là rừng… như sân nhà hồi đó

gió bay em trong gió… gió buồn hiu buồn hiu

anh chải theo chải theo giọt mù sương con mắt!

.

Phải chăng mình xa thật từng cây số của anh?

Phải chi em áo xanh… long lanh từng ánh Nguyệt!

Phải chi em mà biết… tiếng súng vang cắc chù

mai không phải bây giờ… trăng mờ trong chốc lát…

.

Mơ áo màu xanh áo màu xanh

gió bay áo lượn thướt tha tình…

thời xưa Thầy chỉ khoe cà vạt

khuynh diệp lá vàng tóc nữ sinh…

*

Đời rất đẹp – những bài thơ của Lính

Nước Non mình là Cẩm Tú Giang Sơn!

Em nghiêng nón em che khuôn mặt

… mà hành lang sáng rực một hành lang!

THƠ CHỈ LÀ GỢN SÓNG

TRÊN DÒNG SÔNG NHẤP NHÔ

Tối hôm qua trời mưa.  Sáng nay mưa, còn đó.  Trời êm không có gió, mưa rơi thẳng xuống thềm…

Em à, anh nhớ em!  Nói thêm từng buổi sáng.  Trưa còn mưa, không nản: lại lặp lại… lòng anh!

Lòng anh:  cuốn vở xanh, bìa hình xích lô máy… Chiếc xe đó không chạy / mà… thời gian cứ qua…

Em ơi rồi chiều tà.  Em ơi rồi đêm tới… Anh biết em không đợi anh nói gì phải không?

Vì… khi mở từng trang… lòng, anh là tờ giấy cuộn… thời gian thành cánh phướn / sẽ thành cờ tung hô!

Em dù ở phương mô, anh vẫn ngờ trước mặt!  Anh nâng tay em bắt… bắc cây cầu nhớ thương!

*

Em à, trời bốn phương, lòng người thì tám hướng (Phật nói hơn, nghe sướng:  Thập Phương, mà!).  Trời ơi!

Anh viết chi?  Lại rồi… mỗi buổi mai thức dậy / vẫn là hàng chữ ấy:  Em Yêu Quý Của Anh!

Cái gì cũng mong manh!  Bài thơ nào cũng mỏng… thơ chỉ là lượn sóng trên dòng sông nhấp nhô!

Thơ chỉ là gợn sóng trên dòng sông nhấp nhô…

CÁNH ĐỒNG THỜI GIAN

Buổi sáng ở bên Mỹ là buổi tối quê nhà… Mỗi ngày thấy một xa mà một xa như thế!

Nghĩa là muốn ứa lệ… tại sao mình phải xa?  Phải ngó biển bao la, đặt tên biển-nước-mắt?

Cái gì Còn cũng Mất… bởi vì Có là Không!  Ai giải nghĩa cho giùm… bèn đi hỏi ông Phật.

Phật… mà Phật Di Lặc thì chắc chắn là thua:  “Tao Việt Nam Cộng Hòa, bộ mày không nhớ hả?”.

Nguyễn Thị Bình họp Hội Nghị Paris chỉ nói chuyện với Mỹ.  Mỹ dựng Hội Nghị này… Mỹ nói chuyện tiếng Tây, lời của Nguyễn Thị Bình được dịch sang tiếng Pháp!

Chiến tranh… Đồng-Chó-Ngáp… Cảnh tù… Đêm-trăng-treo.  Rừng núi bỗng đìu hiu… những buổi-chiều-non-nước!

Sống thì còn… Trước, Bước… và đã tới quê người… pho Sử mở ra phơi… nghe tiếng cười… tuyệt vọng!

Khác gì Lê Chiêu Thống, thiêu còn… nguyên Trái Tim! Nhớ quá từng trái sim… chín rục tím như máu!

.

Rừng núi có chỗ náu…

Quê người thì bao la…

Bao giờ chúng ta qua hết Cánh Đồng Chó Ngáp?

*

Người Lính xưa ngả rạp còn có nét oai hùng.

Người Lính nay bên sông nhìn núi non vời vợi…

Hồi Âm Một Cánh Thư Oversea

 nhỉ rất lâu, đã rất lâu…

Mỗi ngày, tôi nhận được vài thư

(nhiều khi thư đến là Thư Chợ,

thi thoảng bà con, bạn nhớ nhau…)

.

Hôm nay tôi nhận được thư Em…

Gần sáu mươi năm (*), mây qua thềm…

Ai biểu khi không mây đứng lại,

Chữ Em, hình Em, … ôi Thời gian! 

.

Thư của Trò xưa!  Thư Học Sinh.

Tôi hôn tờ thư. hôn tấm hình…

Em, dĩ nhiên là Em-Rất-Đẹp!

Thư, dĩ nhiên là Thư-Rất-Tình!

.

Tôi cảm tạ Trời cho tái ngộ!

Tôi cảm ơn Em… cho nhớ thương…

Ngày xưa – trường cũ, phim quay ngược

Ôi ngược xuôi hoài gió đại dương!

.

Thầy hồi âm em bằng thư này

Thương hoài em mãi nét thơ ngây

Thương hoài em thuở là cô gái

Thầy ngó ra… Em-Ngoài-Rào-Kẽm-Gai…

.

Thầy Cải Tạo về, em có thăm…

Nắm tay em Thầy nói mình không gần

Em rơi nước mắt:  Thầy đi Mỹ?

Thầy gật đầu… Mình Là Cố Nhân!

.

Mình… là… Cố Nhân!

DỄ THƯƠNG LÀ THƠ

Chỉ có ba tuần lễ – tròn trịa hăm mốt ngày:  mùa Thu đến năm nay – những nhành cây trơ trọi!

Gió chỉ hiu hiu thổi vậy mà cũng hoang vu!  Mấy năm trước mùa Thu, đôi khi có gió lộng…

Hiểu ra thì đời sống không bình thường như thường.  Chắc những mối yêu thương cũng thế này thế nọ?

Nhiều bạn tôi đã bỏ / cuộc đời tạm đi rồi, tôi chờ đến phiên tôi… lạc loài rồi sum họp?

Nhiều câu nói trong “tốp” / chữ nghĩa có vẻ… kỳ!  Bạn tôi “trước khi đi” bảo đó là chuyện gỡ…

Chúng tôi cười không nỡ… khóc mùa Thu lá bay?

*

Mỗi ngày dò email, tôi thấy càng trống vắng!  Lại ra ngồi thềm nắng, mùa Thu trời không mưa!

Nghĩ gì cũng thành thơ!  Câu năm chữ khô khốc!  Nhưng hai chữ “cô độc” cao vút ngọn cây Palm!

Có nhiều trưa sương tan loang loang bao niềm nhớ… cây đa và cổ độ hồn nhiên trong ca dao!

Có nhiều chiều nao nao… mây vừa tan đã hợp rồi hoàng hôn như hớp cái hồn người ta đi…

Em à, anh nói chi?  Dụ em… hôn ngón út!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search