Mưa Sài Gòn (Ảnh: unknown)
MỖI GIỌT LỆ
LÀ MỘT GIỌT QUÊ HƯƠNG
Ở Mỹ ăn Mì Quảng / vui biết bao là vui! Lề đường ta cứ ngồi không bị Cảnh Sát đuổi!
Mì Quảng: Mì Quảng Ngãi! Mì Quảng: Mì Quảng Nam. Muốn ăn sang vẫn sang, Có đây Mì Quảng Bình, có đây Mì Quảng Trị. Nếu ăn mà chưa phỉ… thì còn Mì Quảng Ninh!
Ôi Mì Quảng linh tinh! “Việt Nam Mình Như Vậy!”. Nói mà nước mắt chảy xuống nụ cười Bolsa!
Đường Bolsa ai qua nhớ ghé ăn mì Quảng, dù chỉ ăn một thoáng mà sẽ nhớ một đời…
Đời của những ai rời Tổ Quốc đi ra biển! Đời của ai đã liệng cái quốc tịch ở nhà…
Những người bỏ đi xa nhớ thiết tha Mì Quảng… nên từng, từng bữa sáng cứ thèm nhắc Quê Hương!
Tô Mì Quảng thấy thương! Những sợi vàng sợi trắng cầm đũa lên thấy nặng cái mùi thuở đói nghèo…
Cầm đũa vớt cái… vèo, tô lại đầy nước mắt! Hai cái chữ Tổ Quốc, thành… hai chữ Tô Mì!
Ai có nói cái gì, tôi hoan hô Mì Quảng! Đó là món không chán truyền thống của dân tôi!
Ăn từ khi ra đời đến khi nhắc bữa giỗ… nhớ ông bà, tiên tổ của những người vượt biên!
Quảng Ninh hay Quảng Yên cũng có Mì Quảng ạ! Bạn bè cười nghiêng ngả: ngon nhất Mì Quảng Nam!
Nhớ quá năm bảy lăm thèm chén cơm, không có…rồi cũng qua đói khổ: lề đường có gánh mì!
Tiền của con cháu đi gửi về nuôi Cha Mẹ nên chi mỗi giọt lệ là một giọt Quê Hương!
Việt Nam ôi Yêu Thương!
Việt Nam là vậy đó!
AI CÓ MƯỜI NĂM KHÔNG NƯỚC MẮT
AI LÒNG CÔ QUẠNH CHẲNG NHƯ SƯƠNG
Xưa, nói mười năm là thở dài
Nay, mười năm… một thoáng con nai
nó ra bờ suối nghiêng đầu xuống
uống nước và rồi mọc cánh bay!
.
Xưa, mười năm, đúng mười niên kỷ
Nay, hẹn gì rồi cũng đã quên
Khi ngó lịch thì trang lịch mới
Khi tìm hình bóng mịt mờ im!
.
Mười năm cứ ngỡ thanh bình đẹp
Mà đó mà đây luống ngỡ ngàng
Rồi chuyện mười năm vào cổ tích
Như người con gái đã sang ngang!
.
Sài Gòn không chỉ mười năm nhớ
Mà nhớ muôn năm: nó mất rồi
Bến Nghé chia hai dòng nước đục
Hình như vì lệ của ai rơi?
.
Mười năm chỉ ném vài viên sỏi
Mà vỡ tan tành muôn trái tim!
Có lẽ con nai về Darlak
Để Bình Dương lẻ bóng trăng lên…
*
Mười năm Cải Tạo rồi lưu lạc
Tôi vẫn là con của Mẹ Cha,
Mà giọt mồ hôi không thấy mặn
Mà chua lè vì bởi quê xa?
.
Hăm bảy năm sau về Cố Lý,
Cháu dẫn đi thăm đất mả mồ,
Cháu dẫn đi thăm từng đám ruộng
Đi qua cầu khỉ vẫn trơ vơ…
.
Cái cầu khỉ đó qua con suối.
Sông ra biển rồi, mưa theo sông
Tôi về gặp lúc trời khô hạn,
Nhang cắm bàn thờ hoa trổ bông!
.
Mười năm tôi hiểu là đau đớn
Chợt ngó ra vườn thấy bướm bay…
Tôi thất tình như con bướm đó?
Tôi có tình mà không ai hay?
.
Nhớ Kiều Thệ Thủy chàng thi sĩ
có hai câu thơ buồn thiết tha:
“Tôi thất tình đi hôn lá hoa
Bước lang thang giữa xứ sương nhòa…”
.
Mà sương nhòa thiệt, sương nhòa thiệt!
Ai hẹn mười năm chắc cũng buồn?
Ai có mười năm không nước mắt?
Ai lòng cô quạnh chẳng như sương?
KÌA AI AI NHƯ THUỞ
ÁO VÀNG BAY NGÕ TRƯA
Mình gửi về Việt Nam / mười lá thư tất cả… Bạn nhận được một lá… chín lá kia bay bay…
Không tới Đông thì Tây, nhiều khi dám đi lạc… vào cái đám đồng nát / hay / vào cái nắng cái mưa!
Ở đây nhiều buổi trưa / người đưa thư thật tội! Trời thì nắng như xối / mà thư phải từng nhà!
Nhiều buổi xế mưa sa, trời ơi là rét mướt! Mùa Đông Mỹ dài thượt / ít nhất sáu tháng trời!
Vẫn biết mỗi phận người / có công việc của nó! May có ngày-của-Chúa, có ngày Lễ hàng năm…
Thư chỉ là hỏi thăm / thấy con tem, con dấu / như chuồn chuồn vui đậu / như chuồn chuồn buồn bay…
Nếu thư mà đến tay… vui sao mây ngoài biển! Vui sao con chim én / gặp dây điện giăng giăng…
Bạn chụp hình gửi sang / lá thư vừa tới bạn… “Mình đọc lại ban sáng, mình đọc lại… nửa đêm…
… ước chi mình là M… cái bìa M cuốn sách!”. Biết là bạn hờn mát, nhủ lòng… không viết thêm!
Buổi chiều nay thật êm / gió hiu hiu buồn lạ! Thư mình gọi là lá… Lá vàng bay mùa Thu!
Mình nhắm mắt. Sương mù / gió bay vào con mắt. Mình chắp tay tạ Phật / A Di Đà Tâm Yên!
*
Mình sẽ nói mình quên / ai biểu bạn dễ ghét! Lòng người xa ai biết / nó như mùa. Bốn mùa!
Bây giờ Thu, phải chưa? Lá Thu vàng trong phố! Kìa ai ai như thuở / áo vàng bay ngõ trưa…
(*) Ca dao: Thân em như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay…
(Bà Trần Lệ Xuân hay nhắc câu ca dao này khi người ta mắng chửi Bà)
MÂY ĐẦU NON THẮM THIẾT
MÀU CỦA NẮNG NGỌN CÂY
Tôi làm thơ lai rai mỗi ngày cho có việc. Cuối đời rồi mải miết cũng cuối đời mà thôi!
Đất nước khi tôi rời dĩ nhiên nhiều thương nhớ. Bạn bè tôi có nợ hai chữ cũng nhớ thương!
Có nhiều bạn chung đường… giờ đã đâu hết cả! Ai đi lính đã lạ cõi trần gian này sao?
Trước gương tôi đứng chào, chào tôi rơi nước mắt. Danh Dự – Trách Nhiệm – Tổ Quốc… chúng tôi thời đứng nghiêm!
Nhớ thời tôi trước em cũng đứng nghiêm như thế. Tôi nhớ ông Nguyễn Vỹ tác giả Hai Thiêng Liêng…(*)
Em – một thiêng liêng đó… Bốn phương trời lộng gió, hồn anh xanh lá cỏ mà chưa là hương hoa…
Em thì chưa khóc oà… Em thì chưa khóc oà! Tại ông Trời bắt xa, bao la lòng biển biếc…
Anh không về Phan Thiết. Anh xa Đà Lạt luôn. Có một thời Sài Gòn khi tên nó đổi khác!
Lạ nha! Màu nước mắt vẫn là màu Thiên Thu! Màu của gió vi vu… màu của mưa tí tách!
Em ơi màu trắng bệch – màu của sóng nhấp nhô…
*
Trời ơi tôi làm thơ… nhiều câu thơ… tàn tạ… Tôi bây giờ Người Lạ, Bạn Bè ơi Tình Thân!
Không ai còn ai gần… chia ly là xa hết! Mây đầu non thắm thiết màu của nắng ngọn cây…
Hai câu thơ đó hay, cầm hôn đi cố bé…
(*) Nguyễn Vỹ là Nhà Văn, Nhà Báo trước 1975. Quê Quảng Ngãi nhưng đi học và lập nghiệp tại Hà Nội rồi Sài Gòn. Mất tại Mỹ Tho, tai nạn xe đò… Tiểu Thuyết Hai Thiêng Liêng của ông khiến nhiều người trẻ “nhảy núi” sống thác rất anh hùng và lãng mạn…
ĐI RA PHỐ ĂN CÀ REM
Lâu lắm mới ra phố
không gặp một người quen!
Thôi, đi vào tiệm kem
tìm chỗ ngồi ngó phố…
.
Không căn phố nào nhỏ
(Kích thước đã sẵn rồi?)
Mình nghĩ về xa xôi:
Việt Nam thì… to, nhỏ!
.
Việt Nam thì bó rọ
nên quý nhất Tự Do?
Người Việt Nam ước mơ
chuyện gì rồi cũng có…
.
Nhưng… hầu như lỡ bộ?
Vài cơn gió thổi vèo!
Việt Nam cứ đói nghèo
xin viện trợ tứ xứ…
.
Được nghe hứa ừ hử
Được ký thông cáo chung…
Thế là đủ hình dung
một tương lại rất đẹp…
.
Tôi đọc báo rồi xếp
Không biết đã bao tờ.
Thấy mình vẫn ngơ ngơ
như vừa đi trong phố!
.
Tha hương không kỳ ngộ
cố tri nào cũng buồn!
Mà biết làm sao hơn?
Tha Hương mà! Cơm áo!
.
Tôi khuấy kem rào rạo
đủ lớn đủ mình nghe.
… đủ hết, để đi về
và… mình chào thành phố!
*
Cô Chủ Tiệm miệng nở
một nụ cười Thank You.
Buổi sáng tôi bấy nhiêu
vẫn ít nhiều kỷ niệm…
.
Tôi ra xe bus đến
Tôi lên xe bus đi
Năm, mười lăm phút xe
Tôi về… cũng thành phố!
NGƯỜI YÊU AI KHÔNG NHỚ
TINH YÊU ƠI BÓNG MÂY
Nhiều người nói: Cali bốn mùa một mùa nắng! Nắng cả năm mà đặng? Thì cả năm yêu thương!
Nhiều người đi tứ phương, một hôm buồn nhớ nắng… bởi vì nắng rất vắng / ở nơi người ta buồn!
Thí dụ Washington… mưa hoài, mưa mải miết! Đi đâu, lòng đã quyết, cầm ô bỗng chùn chân…
Mưa… vào nhà bâng khuâng, ra hành lang đợi nắng! Ngày mỗi ngày thầm lặng. mà rồi cũng qua ngày!
Nắng mưa, đều hay hay… đó, đây đều tâm sự! Mà có gì đâu nữa khi người ta… lưu vong!
Nhiều điều ước, mơ, mong… nằm trong pho Kinh Phật: “cái gì còn sẽ mất, cái gì có là… không!”.
Bạn ở trên Oakland vừa tắm xong, nói mát… Bạn nói nhớ Đà Lạt nơi mưa nắng như nhau…
Nắng Đà Lạt nhiều màu / hoa nở nhà trên núi…Mưa Đà Lạt trôi nổi bong bóng trong bài thơ…
Bạn khiến tôi mộng mơ một ngày về Cố Quận Nếu một ngày có nắng… mình tắm nắng chắc vui?
Nếu một ngày sụt sùi mưa rơi mình tưởng Huế… mùa Đông buồn khôn kể, người xưa đi sang sông…
*
Thơ tôi đó… có, không? Hay chỉ là mực tím vẽ bâng quơ kỷ niệm bỏ phong bì dán tem…
Nhớ Nguyễn Trãi buồn tênh: “Biết ai tâm sự đời nay mà đem Non Nước làm rày chiêm bao!”. Buồn thiệt! Buồn nao nao…
Đà Lạt những cây đào Tết có nắng đua nở. Người yêu. ai không nhớ? Tình yêu ơi bóng mây…
TIM TÍM KHUNG CẦU TIM TÍM NÚI TRỜI ƠI NHIỀU TÍM QUÁ EM ƠI (*)
Đà Lạt không có Phượng… vì không có mùa Hè. Sáu tháng Xuân xinh ghê, sáu tháng Thu lạnh ngắt.
Nhưng… Đà Lạt nhiều thật: Hoa Tím La Jacaranda… Đó là một loài hoa Tím Buồn Và Nhung Nhớ…
Hồ Xuân Hương sóng vỗ lời thì thầm đó em! Hãy nhìn những con chim bơi bơi trên mặt nước
… hãy xỏa tóc mướt mượt cho thơ dài câu thơ… Đà Lạt những ngày xưa những ngày sau cũng thế,
… giữa cõi đời dâu bể Đà Lạt là… Muôn Năm! Em à anh nói thầm: “Tôi Yêu Đà Lạt Nhất…
Vì Em Tiên Có Thật Hiện Ở Vườn Bích Câu!”… Áo em đổi muôn màu thơ anh là nhan sắc!
Cho anh hôn mái tóc bầy bồ câu bay bay…
(*) Thơ Uyên Thao
Ở TRÊN TRỜI PHÍA BẮC
NẮNG VÀNG THU SẮP THU
Sáu tháng! Trời không mưa
Sáu tháng! Trời chỉ nắng
Trái khổ qua cứ đắng
mười hai tháng một năm!
.
Tôi không nghe ai than
về trời mưa trời nắng.
Bầu trời mây vẫn trắng
đời sống thì trong veo…
.
Thơ… chỉ một Huyền Kiêu
bốn mùa nhớ Chị Đẹp
em thơ đôi mắt biếc
theo dõi bước chị mình…
.
Chị kìa… trên đồng xanh
Chị kìa… trong ngày nắng
chị choàng cái khăn thắm
hái hoa trắng cầm tay…
.
Bốn mùa bốn đổi thay
Chị Đẹp đời chỉ một
Huyền Kiêu châm điếu thuốc
thả buồn lên ngọn cây…
.
Trên ngọn cây có mây
có một ngày sắp hết
sáu tháng tôi ngộ thiệt
nửa năm còn… rồi sao?
.
Chị Đẹp tôi chiêm bao
ở trên trời… phía Bắc
tháng Bảy mưa phơn phớt
nắng vàng Thu… sắp Thu…
CÓ ĐỌC THƠ
XIN ĐỪNG GIẢI NGHĨA
Hôm nay… nắng lên lúc mười giờ
Hoa mười giờ báo hiệu không mưa
Vệ đường hoa hoa-vàng-rực-rỡ
Em áo vàng anh nhớ ngày xưa…
.
Em bé bỏng như hoa vàng bé bỏng
Anh bỗng là đứa nhỏ dễ thương
Em là Chị chị-trong-tình-sử
Hôn đầu em chị nói tóc em thơm…
.
Tóc chải mượt bay về quá khứ
Quá khứ nào lịch sử Quê Hương?
Em mười bảy con đò ngang gió dọc
Anh bỗng buồn anh hiểu chữ Giang Sơn!
.
Anh vào Lính lính-băng-rừng-lội-suối
lính bây giờ hoa với nắng long lanh
mười giờ rồi rồi hơn một chút
có bao giờ ngày mới mong manh?
.
Anh vội chép lời thơ xuất hiện
em hiện về đáy cốc cà phê…
hoa mười giờ nó đâu có biết
em bây giờ là ánh sao Khuê!
*
Đừng giải nghĩa những bài thơ em nhé!
Có thơ nào không đẹp như hoa?
Có màu nào đẹp hơn tất cả?
Em-áo-vàng-cuối-nẻo-đường-xa…
CÂU CHUYỆN CỦA BA NGƯỜI
TRONG CỘNG ĐỒNG BA TRIỆU NGƯỜI
Em yêu quý! Trời không mưa thì nắng.
Nắng ban ngày và mưa hay về đêm…
Mùa Hè năm nay Cali đất không mềm
Sáu tháng rồi không có mưa trút xuống…
.
Ngày như đêm ai cũng than là nóng
Người homeless cười khúc khích với lon bia
Xứ tự do nó chọn sống bên lề
Bạn hỏi sao? Nó nói Nhà Thờ khoá cửa…
.
“Tôi không phải là con của Chúa
Tôi là con của thiên hạ mọi người.
Tôi đã quân nhân, tôi được giải ngũ rồi
Tôi không nợ không nần không người yêu chì chiết…
.
Bạn bè ư? Thật tình tôi không biết
Bạn là ai? Thú thiệt có như không
Bao nhiêu năm, một-hai-ba-bốn đi cùng
Đi tới chỗ… Tan Hàng và Cố Gắng! (*)
.
Đi tới chỗ, biết đâu nằm Mả Lạng
ngó lên trời chịu đưng nắng và mưa…
Tôi làm thơ tôi làm thơ tôi làm thơ
Tôi in sách bán có tiền… tôi sống!
.
Người ta nói Sống Để Mà Hy Vọng,
Đời Thiên Thu bao cái Bóng Thời Gian?
Bao nhiêu bình minh, bao nhiêu chiều tàn
Hai chữ Đá Vàng chấm mực đen và viết!
.
Tên nước tôi nguyên nó là Nam Việt (**)
Lệnh của Tàu thành ra Nước Việt Nam
Tôi nhắc bao lần, tôi nói như van,
Không ai nghe tôi để đi làm Kách Mệnh!
.
Thôi thì thôi đời của tôi tôi tính:
Sống lề đường Thác được đốt ra tro!
Sông mồ hôi, biển nước mắt, không bờ
Hai chữ Đá Vàng là Giấc Mơ Bèo Bọt…”
.
Em ơi em cho anh hôn mái tóc
Tóc mai dài hay ngắn cũng… Tình Yêu!
Trần Vấn Lệ
(*) Khẩu lệnh của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà hô sau xong một cuộc tập họp. Anh em vui mà cứ hỏi nhau Cố Gắng là sao? Là… thấy sao trên cờ… trưa ngày 30-4-1975.
(**) Nguyễn Ánh thống nhất sơn hà năm 1802, lên ngôi lấy niên hiệu Gia Long, đặt tên nước Nam Việt, cho sứ sang Tàu xin cầu phong làm An Nam Quốc Vương.
Ba năm sau (1802, 1803 và 1804), Tàu trả lời:
1, Nhất trí Gia Long làm An Nam Quốc Vương.
2, Tên nước là Việt Nam, chữ Việt phải viết với bộ Tẩu cấm dùng chữ Việt viết với bộ Mễ. Gia Long nhận lệnh, trối lại cho con tính toán giùm. Vua Minh Mạng lên kế nghiệp Gia Long năm 1820, đặt lại tên nước là Đại Nam.
Ngày 2-9-1945, cướp chính quyền thành công, Hồ Chí Minh Chúa Đảng Cộng Sản Đông Dương, làm Chủ Tịch nước thống nhất Bắc Trung Nam, tên nước là Việt Nam. Từ đó trở đi không có câu giải nghĩa.
Nhưng có hai sự kiện:
1, Dân Bắc Việt ùn ùn chạy trốn về phía Nam, 1954, cả triệu người, không nghe nói có ai chết dọc đường.
2, Cả triệu người ùn ùn cũng chạy về phía Nam hướng Malaysia, Singapore, Brunei, Indonesia, New Zealand, Australia, chết chìm ghe vô số kể, sống thì trôi giạt tới bờ và được thế giới cứu vớt toả đi khắp mọi nơi ở châu Âu, châu Mỹ, châu Úc…để sinh cơ lập nghiệp. Hiện có con số chính thức là 6 triệu bốn trăm ngàn người, tính luôn non 1 triệu người xuất khẩu lao động đi làm mướn hay được cho đi học nước ngoài mà từ tục tỉu là Du Học Sinh!
Bạn mình ơi, đọc Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim nha! Đọc Lịch Sử Còn Đó của Nguyễn Văn Lục nha! Nha! Nha!
