Ảnh: NTN
MÙA HÈ TÔI TƯỚI HOA
Hồi Nội tôi còn sống,
Nội thích hoa Cẩm Nhung!
Lâu nay tôi vẫn trồng
Cẩm Nhung cho Nội thấy…
.
Mùa Hè dù nắng cháy
tôi vẫn tưới hoa đều.
Nước… nước tưới bao nhiêu
cũng không bằng nước mắt!
.
Tôi thương Nội, thương thật!
Hồi nhỏ nói vậy hoài…
Lớn lên, tôi vào đời,
về thăm thì Nội mất.
.
Ba tôi nói và khóc…
Nội là Má của Ba,
tôi là cháu của Bà,
và Cẩm Nhung, Nội thích…
*
Cái cõi đời chuyển dịch,
Ba tôi, Nội… không còn.
Nhiều khi gặp lối mòn,
tôi đi… tìm dĩ vãng!
.
Hoa Cẩm Nhung chạng vạng
vẫn đọng ánh mặt trời.
Ai không có một thời
mình là con nít nhỉ?
.
Hoa Cẩm Nhung hiểu ý
đang cười kìa, Nội ơi…
Con thì không thể cười!
Con tưới hoa nước mắt!
CẢM ƠN TRỜI
CÒN THƠ
Nắng gì nắng dễ sợ!
Nắng từ năm giờ khuya,
nắng cả ngày đầm đìa!
Nắng đến sáu giờ tối…
.
Người thấy không chào hỏi
chỉ đưa tay huơ huơ.
Ai cũng là… Nhà Thơ?
Họ đang mơ gì đó?
.
Nắng, nóng, không có gió…
Cali sa mạc chăng?
Không có chim bay ngang
quạ cũng về cố xứ?
.
Đẹp nhất là thiếu nữ
quần đùi, bắp chân tròn.
Không có gió, ai hôn?
Nói thật: mình không biết!
.
Hoàng Trúc Ly ngộ thiệt
chỉ ca cánh tay thôi:
“Sáng nay con gái đâu nhiều thế?
Những cánh tay tròn như cánh chim!”.
*
Có một người lim dim
Tôi hỏi: Thầy sao ạ?
Ảnh không nói gì cả,
chỉ Nam Mô Nam Mô.
.
Cali nắng-nóng-khô…
Tôi phơi thơ… vẫn ướt:
Tôi muốn quên, không được!
Quê Hương vẫn Tình Yêu!
.
Tôi còn không bao nhiêu
Ôi Tình Yêu Của Lính!
Tuổi về chiều vô định,
Cảm ơn Trời… còn Thơ…
HOA MIMEUSE
NGÀY NẮNG NỞ
Em ơi hoa nở! Hoa đua nở!
Hoa tím… hôm nay nở tím vườn!
Người ta gọi đó – hoa Trinh Nữ
Con bướm bay qua… chắc có buồn?
.
Bươm bướm bay qua không trở lại,
vườn anh không có nhỉ, hoa hồng!
Hoa hồng nắng quá, không thèm nở?
Nó giống em mà! Anh nhớ nhung!
.
Nó giống con sông nhớ nước hoài…
Nước trôi đi kiếm một tương lai? (*)
Chúa không hề hứa gì mai mốt,
Anh nhớ em hoài – không nhớ ai!
.
Anh nhớ em hoa tím nở nhiều…
Thế là hiểu nghĩa nhé, Tình Yêu!
Dẫu là tơ tóc, không hề mỏng
Xuân Diệu làm thơ có bấy nhiêu! (**)
.
Anh muốn thơ anh em đứng bóng!
Em là pho tượng để anh hôn…
Em là pho tượng trên New York
Em đứng muôn đời giữa đại dương!
(*) “Không có ngày mai! Chỉ có hôm nay!
Sự đau khổ của ngày nào đủ cho ngày đó!” (Jesus)
(**) Không ai định nghĩa được Tình Yêu!
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu… (Xuân Diệu)
VỌC CHƠI NGÀY NẮNG
Hôm nay chắc cũng giống hôm qua?
Là nắng! Trời ơi nắng chói lòa.
Mới sáu giờ thôi mà nắng rực
Mình gần… mình nhớ lắm người xa!
.
Nắng rực! Nghĩa là như thế đủ
Tiên tri ngày mới tới chiều nay!
Một vài giờ chẳng đâu biên giới
Không gió sao mà nắng cứ bay?
.
Nắng đậu, biết đâu trên tóc đó?
Tóc huyền mơ con suối Cam Ly…
Lại thương Đà Lạt câu thơ cũ:
“Ai chải cho em mái tóc thề?”.
.
Vườn ai trắng mượt giàn thiên lý…
Trắng mượt như tà áo lụa xưa…
Bướm nói chớ tôi không có nói!
Hành lang dãy lớp nắng không mưa…
*
Tôi dừng xe níu cành khuynh diệp
Đâu cũng quê nhà… để nhớ nhung?
Mấy chục năm nằm hai Thế Kỷ
Chỉ vì con số… chỉ Thời Gian!
.
Năm năm mươi tư, dòng Bến Hải
Không ngờ bờ bến bãi Thiên Thu!
Con thơ vợ ẳm, chồng tay xách
rừng núi non sông nhẹ hững hờ…
.
Hôm nay mùa Hạ, mai mùa Hạ
Năm bảy mươi lăm, đất nước này!
Nước… chẳng nước mưa mà nước mắt
Nước hờn ai vậy? Chảy trên tay!
QUÁN GIÓ SANTA ANA
Quán gió, hành lang… ngày Chúa Nhật
dừng đây, nhấm nháp tách cà phê…
Mười năm xa xứ buồn chưa phỉ
không hứa chừng nao có buổi về!
.
Nhớ Nguyễn Mạnh Trinh, Hồ Thành Đức…
Nhớ Du Tử Lê, Ngọc Hoài Phương…
Những người bỗng chốc thành thiên cổ
để lại trần gian nỗi tiếc thương!
.
Cà phê không sữa, cà phê đắng
khuấy cái muỗng nhìn bọt nổi lên!
Nhớ nước Việt Nam tên của Chệt (*),
nhớ lu bù nhớ, nhớ không quên!
.
“Một đèo, một đèo, lại một đèo”
Hồ Xuân Hương tả cảnh cheo leo…
Người muôn năm trước ngờ năm ngoái
mới đó qua đò không ai theo…
.
Ngồi cái quán đây, Trời! Quán Gió!
Bốn bề không cửa… bởi hành lang:
“Chị về đây với người ta,
một hành lang rộng buồn da diết buồn! (**)
(*) Vua Gia Long đặt tên nước là Nam Việt, 1802, chữ Việt viết bộ Mễ, Tàu không chịu bắt đổi ra Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu là Tẩu Thoát, là Chạy Trốn. Vua Gia Long bực bội nhưng phải chờ Minh Mạng lên ngôi, 1820, đặt lại tên nước là Đại Nam!
(**)Thơ Diễm Châu
MÙA HÈ Ở NHỮNG
THÀNH PHỐ CALIFORNIA
Mùa Hạ Cali – ba tháng nắng!
Không mưa! Không một đám mây nào,
Ban ngày có gió không nhiều lắm,
đủ gợn gợn buồn mặt nước ao!
.
Mùa Hạ Cali trường học đóng
Học trò dạo phố giống như chim
Chim thì có tổ, chim về núi
Học trò quây quần trong công viên.
.
Chợ dễ thương cho người tránh nắng, (*)
mua gì thì để Mẹ Cha lo…
Nóng lên xe bus, lên rồi xuống
máy lạnh điều hòa… như có mưa!
.
Cảnh phố Cali thường nhộn nhịp:
Người buôn, kẻ bán, khách đi chơi.
Rất nhiều bãi biển tha hồ tắm
Rất nhiều cà phê ngó nắng rơi…
*
Tôi ở Cali thành phố nhỏ,
đôi khi có tới chỗ tưng bừng,
người vui mình cũng vui vui lắm
cũng tiếc: không còn nữa tuổi Xuân!
.
Ngày tháng trôi qua sáng tiếp chiều
Những bài thơ tôi làm buồn hiu!
Cõi đời dâu biển, người dâu biển
muốn trải trang gì… cũng bấy nhiêu!
.
Quán gió ghé vào trưa Chúa Nhật
nghe chuông ngân lòng mình rưng rưng
Lễ mai tan cuộc, người tan Lễ,
ai, Chúa yêu thương chắc mát lòng?
(*) Mùa Hè ở California (và vài Tiểu Bang như Arizona, Nevada, rất nóng… vì không mưa!). Kinh nghiệm sống thoải mái là leo xe bus… ngồi đọc sách hay vào các siêu thị… ngó người ta chưng bày hàng, máy điều hòa mở suốt.
MAY MÀ CÒN CA DAO
Hồi đó… em mười bảy, bây giờ em bảy mươi! Vẫn y nguyên nụ cười của mùa Xuân năm ngoái… Em ơi yêu thì phải / nói hoài Anh-Yêu-Em!… bởi vì trời nắng lên, hôm sau trời vẫn nắng! Dĩ nhiên có khi mặt trời lặn / vì cơn mưa dễ thương, như em nhá, luôn luôn là lòng anh yêu quý!
Em à, đừng nhỏ nhẹ / giúi vào anh bắt đền! Ngày tháng qua… hãy quên, ngày tháng tới… để tới! Đất Nước mình chìm nổi, anh có phần lỗi lầm: đi lính chưa bỏ thân… tan hàng… còn Cải Tạo! Anh mừng em theo Đạo / có Chúa kề bên em. Anh mừng… anh chưa quên… ngày xưa em mười bảy!
Nguyễn Bính nói… “Con gái lớn lên đều lấy chồng, có gì mà khóc? Nín đi không?”. Anh không nói anh đau lòng… vì lòng-anh-em-giữ! Chúng ta đều xa xứ, lòng là long lanh mưa… Lòng là những bài thơ, anh làm… cho em đọc! Em có thể bật khóc… ai biểu em lớn chi? Lớn lên rồi bỏ đi! Trời ơi đi đâu vậy? Triệu triệu người vượt bể… bể Thái Bình bao la… A! Mà em nhớ nha: Sống thì con nuôi Má, chết thì con nuôi cá… Thuyền bể, con trôi về ở tù… thì Má nuôi con!
Nước mắt mặn mà ngọt! Nước mắt giọt mà nhiều! Chiều chiều lại nhớ chiều chiều / trông về quê Mẹ chín chiều ruột đau! May mà còn Ca Dao! May mà còn Ca Dao!
Trần Vấn Lệ
