Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TƯ 2025-(01)

April is the cruellest month – Tranh: Christopher N. Ferreria (Nguồn: christopherferreria.com)

BA MƯƠI MỐT THÁNG BỐN

NĂM HAI NGÀN NĂM SAU

Ngày mới!  Nắng rực rỡ.  Gió cũng đầy hành lang.  Bạn ơi khóm hoa vàng của tôi chào bạn đó…

Phải chi mình còn nhỏ đi đuổi bướm… ngày xưa!  Ngày xưa, giờ, là mơ!  Mắc cỡ gì không nói?

Tại em lớn quá vội!  Cũng tại sông có đò!  Em thơm như hương ngò còn trong hành lang cũ…

Có đêm con chim cú về đậu đó kêu buồn…Đêm, những đêm mù sương, tôi tựa lưng rừng núi…

Chiến tranh chưa điểm cuối, mình lủi thủi đường xa…Đường nào cũng ngả ba… Tháng Tư thì… Tháng Bốn!

Hành lang gió cuồn cuộn thành những vòng kẽm gai.  Cúi đầu, những chàng trai… Nhìn lên chi?  Cờ lạ.

*

Ôi đời buồn như lá.  Lá vàng bay ngẩn ngơ!  Vang vang từ radio:  Đất Nước Ngày Thống Nhất!

Má!  Tại sao Má khóc?  Má khổ cực đã thừa…

Nắng hôm nay như mơ và hành lang như mộng.  Gió thời gian gợn sóng.  Sóng thời gian em ơi…

HELLO MÙA XUÂN

Sau một tuần mưa dầm, hôm nay trời có nắng!  Hôm nay ngày tươi thắm màu cỏ hoa tình ơi!  

Hôm nay đường phố vui, hello, hi… ríu rít! Những miệng cười con nít nói thiệt nhé, là xinh…  

Quên mấy ngày làm thinh, chim trên cành bay hết…lá trên cành rên siết mỗi lần gió bay ngang…

Mỗi lần gió bay ngang, áo vàng xưa lại nhớ!  Lại ôm chữ Cổ Độ đem để vào bài thơ…

Ai biểu em ngày xưa?  Ai biểu Ngoại cố quận?  Tất cả đều thăm thẳm.  Tất cả đều Cố Hương!

Có hai người dừng chân bên đường hôn một miếng!

Có đàn bồ câu lượn trên thành phố/. Mùa Xuân!

MẤY MƯƠI NĂM AI DÈ

Tôi gặp người bạn cũ.  Trên bạn, một bầu trời, ở đó mây trắng trôi.  Té ra bạn tóc bạc!

Nhiều năm… đời đổi khác:  nhiều năm, nay là xưa.  Giữa ngày không nằm mơ… hay là mình chưa gặp?

Con đường dài tăm tắp chỉ có mây trắng trôi trong không gian là trời, thấy nụ cười:  tia chớp?

Hai bàn tay vỗ, bợp.  Ờ thì ra âm thanh!  Hai mắt bạn long lanh, hai mắt mình cũng thế?

Nhắc lại câu tình nghĩa mới biết mình vẫn còn tấm lòng thuở thanh xuân vành nón trận che trán…

Chuyện tâm tình chưa cạn, nói gì hơn làm thinh!  Kệ, tất cả xung quanh, chúng mình là thế giới…

Trên bầu trời vời vợi.  Tổ Quốc hình mây bay…

*

Chuyện mở ra giữa ngày, chúng tôi gặp giữa phố, rủ vào cà phê gió tha hồ ngó mặt nhau…

Nói tiếng Mỹ how? How? Nói tiếng Việt sao?  Sao hả?  Lúc đó cây rụng lá, vài chiếc bay phất phơ…

Nhắc thuở mình ấu thơ, thời học trò Đại Học, sách vở bày như thóc, nước mắt, mồ hôi tuôn…

Chuyện cũ có vui, buồn… giống nước nguồn trong, đục chảy vào sông nhiều khúc, ra biển, nhiều cù lao…

Thương quá mùa hoa đào hàng năm đỏ rực nhớ…

Thương qua thời súng nổ, mình chưa chết… còn nghe!

Mấy mươi năm ai dè sau tan bè xẻ ván…Ai nhỉ, hồi mười tám tóc thề bay như sương…

LA JACARANDA XA XA

              Một mai sau cơn mê, qua cuộc đời bềnh bồng…

                                  (Lời nhạc của Trần Nhật Ngân)

Cánh đồng cỏ, bạn thấy:  Đó là một Nghĩa Trang.  Bạn không thấy hoa vàng mà hoa tím.  Đẹp chứ?

Đất bằng phẳng, không mộ.  Đừng nghĩ thế mà lầm!  Đây, yên nghỉ ngàn  năm… của nhiều người đã chết!

Một người đi mải miết, hoa tím nở trên đầu.  Tím!  Ôi tím, một màu, lòng nào vui cho được?

Bao nhiêu người đi trước, hoa tím nở tiễn đưa… “người đi độ trước mình đưa tiễn, đến lượt mình đi… (*) hoa tím bay!

Tôi, hết phố, tới đây:  cổng nghĩa trang rộng mở.  Nhớ Phạm Tăng (*), tôi nhớ:  Hai Câu Thơ Nghẹn Ngào:

(*) “Người đi độ trước, mình đưa tiễn… Đến lượt mình đi – vắng một người!”.  Biết thế … là khi mình đã chết… còn câu thơ để gió bay hơi?

*

Còn chừng tháng nữa, mùa hoa tím.  La Jacaranda buồn.  Xa. Xa.   Xa… Tôi mở giấy, nhìn, trang giấy trắng, mực trào ra, tím,… sẽ phôi pha?

Tôi viết gì đây?  Hay chẳng viết?

Viết chi thì cũng chuyện quê nhà!

Chuyện đi, về lại, chia rồi tụ

Non Nước… trong thơ của Tản Đà!

Ông Tản Đà đi năm mốt tuổi, đường về Tiên Cảnh hoa nào bay?

THANH MINH TRONG TIẾT THÁNG BA

LỄ LÀ TẢO MỘ HỘI LÀ ĐẠP THANH

Trời lạnh và âm u.  Mấy ngày rồi không nắng.  Tiết Thanh Minh bằng phẳng / những nghĩa trang mênh mông… (*)

Người sống đã hết lòng để thương nghĩ người chết?  Chết có nghĩa là hết! Bình tro cho có thôi…

Xưa, Thanh Minh, đất trời thường là ngày rực rỡ:  Xanh trời, xanh biếc cỏ, xanh đất, xanh biếc hoa… (**).

Xưa!  Bây giờ là xa… Nhiều người… rồi thưa thớt / cúi đầu đi đếm bước / dừng chân vài mộ bia…

Vài nhánh hoa đem chia… Chia không thể hết mộ!  Vài mái tóc bạc xỏa… ngồi vén gọn:  anh ơi…

Thanh Minh là Ngày Vui.  Xưa, nó là Lễ Hội.  Nay… nhiều Kỷ Nguyên Mới, Thanh Minh:  Quá Khứ mờ…

Trời ơi Thơ tôi…Thơ, nhám xì như chiếc lá / rụng hình như từ Hạ, từ năm ngoái, năm kia…

Người thác bây giờ về… một Giáo Đường nào đó?  Một ngôi Chùa thành phố?  Một nhà kho thời gian?

Những chiếc lá úa tàn, phất phơ bay tình nghĩa… chút khói nhang tứ phía thơm thơm ngày Thanh Minh!

*

Em ơi ngồi với anh thấy mình mai mốt nhé…

Thấy chiếc lá lặng lẽ bay trong trời mờ sương!

(*) Nghĩa trang, nghĩa đia ở Mỹ đa số không có đắp nấm mồ,

bia mộ đặt nằm ngang với mặt đất, cỏ phủ xanh, chỉ thấy mộ bia khi mình cúi đầu…

(**) Thơ Nguyễn Du:

Thanh Minh trong tiết Tháng Ba,

Lễ là Tảo Mộ, Hội là Đạp Thanh.

EM CƯỜI RỒI MÔ PHẬT

NAM MÔ A DI ĐÀ

Em nói nghe buồn quá!

“… rồi mai mốt em già!”.

Anh nâng một cành hoa

anh ấn đầu em xuống…

.

Em à, mai mốt muộn

biết lúc đó bao giờ?

Em vẫn em, bài thơ

anh yêu em từng chữ!

.

Không có chữ Quá Khứ,

cũng không chữ Tương Lai…

chỉ có mười ngón tay

em – Là Yêu Mãi Mãi!

.

Em là người con gái

Mạ sinh ra hồi nào

anh gặp mà ôi chao

Giai Nhân, còn ai nữa?

.

Em!  Hôn đi hoa nở!

Không ai nghĩ hoa tàn

không Không Gian, Thời Gian

chỉ…Đá Vàng làm chứng!

.

Em nói – anh cảm động,

anh nói, em nghe không?

Hoa cũng gọi là Bông

bềnh bồng mình bay nhé!

*

Chữ Đá Vàng em để

trước gió, gió không bay…

Anh yêu em ngón tay, 

mười ngón là ngón út!

.

Em cười rồi!  Mô Phật!

Nam Mô A Di Đà!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search