Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TÁM 2025-(03)

Chớm Thu – Tranh (sơn dầu): TÂM MAI

NHỚ HỒ DZẾNH KHI NHÌN GIÓ THỔI MÂY BAY

                       Mây ơi gió thổi bay về Bắc

                   Chầm chậm cho tôi nhắn mấy nhời…

                                       Hồ Dzếnh

*

Miền Nam… có mùa Thu.  Nhưng mùa Thu phớt phớt / đủ se se mái tóc em vàng hoe buổi chiều!

Mùa Thu mùa-thương-yêu cũng là mùa thương nhớ.  Mơ hồ em tản bộ, Thu cúi chào em… dễ thương!

Chỗ anh, Thu lạc đường.  Năm nào Thu cũng trễ.  Bây giờ nắng còn xé từng thảm cỏ, đó em!

Có thể Thu mông mênh, dọc đường khoan thai bước…Có thể Thu trong nước dám quên người tha hương?

Đôi lúc anh thật buồn.  Ai cấm đâu em nhỉ?  Nước, vẫn làn thu thủy.  Mây vẫn mây đầu non…

Trái đất có hình tròn, nhớ cánh tay em lắm.  Cánh tay tròn anh cắn vỡ biết bao mùa trăng!

*

Non Nước mình nhiều năm chưa mùa Thu lãng mạn.  Cầu Thệ Thủy trôi nắng.  Chiều đây thường thê lương…

.

Có con chim kêu sương…

Anh kêu em anh nhớ…

Em có bao giờ ngỡ em rất gần bên anh?

.

Thảm cỏ nửa vàng xanh.  Cây đang vàng lá đợi… một vài luồng gió thổi đưa em về Tuyên Quang!

Anh nhớ em miên man mơ màng hoa tuyết nở…  Hoa Tầm Xuân còn chớ?  Ôi đồng hoa… Em bay…

TUẦN NÀY 

TIN THỜI TIẾT (*)

Tuần này, tin Thời Tiết:  Cali lại nóng hơn…Mây sẽ bay qua luôn và mưa thì không hy vọng!

Nhìn ai ai cũng… nóng!  Cái miệng méo giống nhau!  Nóng quá… tìm cây cao, tìm bóng mát mà đứng!

Và nóng thì cứ nóng!  Ai biểu!  Biết biểu ai bây giờ…Những bàn tay đưa đưa… tiễn biệt mưa quá khứ!

Cũng có người hung dữ nhất là những người hiền!  Thấy họ vẫn rất duyên.  Đẹp nhất… vì họ đẹp!

Mắt họ vẫn xanh biếc.  Tóc họ rất mù sương.  Họ là Yêu là Thương, họ là Đường-Chân-Lý… 

…nếu có một Định Nghĩa… thì đó là Tình Yêu! (**)

*

Tôi nghĩ đến một chiều khi mặt trời sắp lặn… nhìn “người ta” nhớ nắng… và tôi nhớ “người ta”!.

Người ta nói Chiều Tà… vì cái dấu Huyền… Hoặc?  Tôi muốn bơi trong mắt… người tôi yêu:  Đại Dương!

EM EM EM MMMM bốn biển là Yêu Thương. Năm châu một điểm hẹn:  con thuyền tình đỗ bến…cây đa Tình Muôn Năm!

 (*) https://www.nguoi-viet.com/little-saigon/tuan-nay-nam-california-hung-dot-nong-lon-nhat-mua-he/

THỜI GIAN BAY
TRÊN PHƯƠNG BẮC

Hình như ai cũng thức / dậy rất trễ sáng nay?

Sương mù trắng ngọn cây và thành phố lành lạnh…

.

Lá vàng rung óng ánh.  Gió nhẹ mang mùi băng

dẫu một chút thoáng ngang, hiểu:  tuyết trên phía Bắc

đang rơi.  Thành phố ngập.  Kỷ niệm bắt đầu buồn? 

Ở đó sau mùa sương!  Ở đó đang mùa tuyết!

Đoàn Thị Điểm từng viết:  “Sương như búa bổ mòn gốc liễu,

Tuyết dường cưa xẻ héo cành ngô!”

.

Chắc chắn có người hô:  “Hoan Hô Trời Đã Lạnh!”.

*

Sáng nay tôi hiu quạnh:  bạn chưa dậy với mình

Mở máy thấy màn hình mà email không có!

“Em ngủ ngon!  Anh ngó / cái mặt em, mặt trời!

Em thức, nhắc em cười:  Hôn Em Chào Buổi Sáng!”

.

Tóc nàng có sợi trắng.  

Tưổi nàng hay tuyết bay?

BIẾT ĐÊM NÀO TRĂNG XẾ

LẠNH ĐÔI LÀN GIÓ THU

Không có chuyện gì cả.  Muốn.  Mà nắng quá thôi!  Nóng như trưa xứ Hời.  Phan Rang.  Nhớ.  Tôi nhớ…

Nhớ… “Những nàng Chiêm Nữ / trên đá múa như hoa…”.  Thơ của Chế Vũ, ha?  Đêm nguyệt ngà áo lụa…

Năm mốt năm… đồng lúa, tôi xa đó, muôn năm!  Tôi có ngang Phan Rang chuyến-xe-tải-cải-tạo.

Tôi khoác áo nợ máu, tôi đi trả nợ đời.  Bạn cùng xe đứng, ngồi.  Xe cứ chạy về Bắc…

Lúa bên đường ngả rạp.  Gió lùa theo bánh xe… Chúng tôi ngó, e dè… chớ làm sao thoải mái?

Xe đi không trở lại.  Qua Thành, Qua Rù Rì…Qua Đại Lãnh. Xe đi. Tôi cầm sợi chỉ, mút…

Ôi tôi đời hạnh phúc… không còn nữa Quê Hương!  Cái gì rất Phan Rang hôm nay tôi bỗng nhớ…

Ai bay tà áo lụa… Ai tóc như là lúa… lùa bài thơ nho nhỏ theo luồng gió bay bay…

*

Bài thơ này quá hay… Nàng Chiêm Nữ giang tay.  Tôi thở đầy gió lạ…

Không có ý gì cả.  Tôi nhớ người Chiêm Thành!  Tôi nhớ mắt long lanh, nhớ nhất, đuôi-con-mắt!

Tôi đang thở.  Thở gắt.  Liệu rồi tôi có về?  Hay lên tới An Khê, tôi hồn ma bóng quế?

.

Ôi đêm nào trăng xế lạnh mấy làn gió Thu…

Ôi thơ tôi có câu nào cho em diễm lệ? 

.

Ngàn ngàn năm ai kể chuyện mình như chiêm bao?

Nàng Chiêm Nữ nghẹn ngào:  “Ai biểu anh… lãng mạn!”.

.

Trưa nay nồng nàn nắng tôi nhớ quá Phan Rang…

COI NHƯ CHÀNG VỀ ĐẠI LƯỢC

THIẾP NGƯỢC KIM LONG

ĐẾN ĐÂY CHỖ RẼ CỦA LÒNG

Cali có ít sa mạc, nhà cửa, cây cối, khá nhiều. Xa lộ không cong không queo.  Buồn bởi hai mùa lạnh, nóng!

Ai sống đến đây để sống, hy vọng bán sức có tiền.  Hy vọng tìm thấy cái duyên, ở đời có duyên có bạn…

Tảng lờ quên đi mưa nắng,  Cay đắng tảng lờ để vui.  Đêm đêm yên giấc ngủ vùi, ngày ngày mồ hôi cứ chảy…

Tấm lòng nhiều người gói giấy, lâu ngày mở thấy tâm tư!  Nhiều người từ thiếu tới dư. Lấy nước mắt lau nụ cười.  

Lấy nước mắt tô cuộc đời.  Lấy lời thưa cùng Chúa, Phật. Có người thành công hạnh phúc.  Có người hạnh phúc còn mong…

Cali thiếu những con sông, thiếu nước vì nước có chủ, dân thì có nước chính phủ, ăn xài có chắt có chiu.

Hai trăm năm qua có nhiều người đến đây và sống chết.  Người ta đào vàng, vàng hết.  Người ta bơm dầu, dầu còn…

Hai trăm năm qua đủ mòn, đủ cho mầm non trổ lá… Cali đang có tất cả từ heo hút đến freeway.

Quan trọng là những bàn tay người ta gặp nhau nắm chặt!  Bạn và tôi gặp không mất!  Mừng nhau chào nhé Hello!

Mỹ không cần ta hoan hô, nó chỉ cầu ta bầu bạn… Thôi, hai đứa mình vào quán ngồi nhìn chơi mưa bóng mây…

.

Kim Long Đại Lược là đây, chỗ rẽ của lòng quyến luyến!

HELLO MÙA THU MỚI

Không thể không áo lạnh / bây giờ khi ra vườn!  Mới sáng sớm tinh sương:  mát – lạnh rồi, gió mới…

Thế là mùa Thu tới!  Hân hoan chào mùa Thu!  Chùa xa, những Thầy Tu / rung chuông và gõ mõ!

Nhà Thờ báo với Chúa:  hân hoan lòng mỗi người.  Vui thôi, không tiếng cười, nhường cho chuông thánh thoát…

.

Anh hứng chút gió mát / chải tóc em nha Thương!

Tôi nhặt lá trong vườn.  Nhặt chơi vài chiếc lá…

*

Mặt trời lên!  Đẹp quá.  Hiền mơ như thi nhân!  Sáng, mát lạnh như trăng tung cái mền nũng nịu!

Em ơi, thơ anh níu… năm mươi năm về xưa!  Chải nhé hàng lá dừa mướt phù sa sông Cửu!

Mướt em…mà thiếu thiếu nụ hôn sắp nở hoa!  Em của anh không già!  Mùa Thu hoài xanh biếc…

.

Chỉ con thuyền xa thiệt trong trùng dương đại dương…

Chỉ hai chữ Quê Hương mà triệu người sống, thác!

.

Em cắm nhang thơm ngát:  Hôm nay Ngày Giỗ Ba!

Em sửa lại bình hoa… Ngón tay em nước mắt…

Tình Yêu luôn có thật:  Anh hôn em trong mơ!

BUỒN TÌNH

NÓI BÁ VƠ 

Đã bảy giờ chưa thấy chút nắng nào lóe lên.  Hôm nay chắc “an yên” nên ông trời cứ ngủ? 

Nhà sư vừa gõ mõ, không thấy tín đồ nào.  Trời mù nên không cao…cũng chưa Rằm tháng Bảy!

Rằm tháng Bảy xá tội những người chết mong chờ có một bữa no nê dẫu chỉ là quá khứ!

Bây giờ đời đổi chữ Rằm Tháng Bảy Ngày Nhớ Mẹ – Mẹ của Mình mà Thôi.

Thời thế cái thế thời.  Nhất Hạnh cười vui vẻ… Thành Phố Bến Tre né được trái bom nào đâu!

Nhất Hanh lựa được màu hoa hồng cài lên áo… Nhất Hạnh mở đường Đạo:  Mừng Lễ Vu Lan Bồn…

*

Bàn Làm cứ Bàn Làm!

Bài thơ này vô tự!

Triệu triệu người xa xứ buồn tình nói bá vơ…

MẮT EM NHÉ ÓNG ÁNH

MUÔN NĂM ĐỜI THANH BÌNH

Hôm nay hy vọng mát hơn hôm qua một giờ…

thì mùa Thu như mơ đã đến gần sự thật!

.

Sự thật giống như mật, nói mãi để bắt thèm!

Anh vẫn nghĩ tới em:  Vầng Trăng Tròn Tháng Sáu!

.

Tháng Sáu nhuần không bão, không cả mưa, nắng hoài…

Sự thật thật mỉa mai vì vẫn chưa sự thật…

.

Năm nay, năm dài nhất ba trăm chín bốn ngày…

Người mình ăn Tết Tây, Tết mình… mình quên, dám?

.

Năm mốt năm yên ổn… vì hết muốn chiến tranh!

Hòa hợp hòa giải thành giấc Nam Kha chớp mắt…

.

Mạ không còn ngồi nhặt những giọt lệ không khô!

Ba cựa mình dưới mồ, chuyện nói đùa cho có?

.

Chỉ lạ là con thỏ, hai mắt nó tròn xoe…

Chỉ lạ là bờ tre, xóm làng che mưa nắng…

.

Đường xa xa muôn dặm.  Đường Thiên Lý Thiên Thu!

Ai thắp nhang không cầu:  “Đời đừng thành tro bụi”?

.

Bây giờ, tôi đang nói:  Chưa Bảy Giờ Buổi Mai…

Bầy chim thức, đã bay.  Sương Hàng Cây Bạc Tóc!

*

Em ơi em!  Đừng khóc… Biển tự nhiên mà đầy…

Đời Nam Bắc Đông Tây…những dòng thơ cứ chảy.

.

Thơ anh làm để đấy chắc rồi gió sẽ tan…

Anh nhớ thơ Thế Viên… Nhớ!  Vì nó “tồn tại”:

“Sáng nay trên bờ sông thấy em bên song cửa

mây trắng bay tần ngần tóc em vàng một nửa…

Tôi nhìn xa chợt nhớ trăng-mùa-Thu-năm-nao

soi bóng người song cửa.  Lòng bỗng dưng nghẹn ngào!

Vì sao tôi thương nhớ?  Bởi vì quá nhớ thương!

Dòng sông trôi thê lương…”

.

Một giờ nữa còn sương, chắc hôm nay sẽ lạnh…

Mắt em nhé, óng ánh, Muôn Năm Đời Thanh Bình!

NHỚ LẮM

BẦY HẢI ÂU MẾN THƯƠNG

Nhiều năm không ra biển / nhìn lại Santa Monica… Một phần vì “đã xa”, một phần không-có-chuyện.

Bầy hải âu thương mến chắc vẫn còn đó thôi!  Chim thương mến mọi người và mọi người thương mến chúng!

Tôi không nghĩ mình sống để trở lại “ngày xưa”, bầy chim trong tôi, mơ chắc chi còn sống đủ?

Hải âu không ở rú, cũng không hề ở rừng.  Quê là biển mênh mông bềnh bồng cù lao biếc…

Có lần ở Red Wood tôi thấy nhiều hải âu, chúng san sát bên nhau trên dãy đồi sở rác…

Những hố rác bát ngát.  Rác vun thành núi non… Có cả hải âu con.  Ôi Quê Hương đẹp quá!

Ngay trung tâm Los Angeles, tôi cầm ổ bánh mi, hải âu cứ bao vây, tôi có chia cho chúng…

Một con hải âu… loạn / sà tới cướp của tôi / ổ bánh / bay lên trời…Tôi phải mua hai ổ khác, không ăn, thả cho chim…

Hải âu là loài chim từng làm cho trái tim của tôi đập mạnh!  Lâu lắm tôi không tránh, chỉ vì hoàn cảnh xa…

*

Tôi đang nhìn bầy bươm bướm đậu xuống một vườn hoa.

Tôi nhớ thiết tha bầy hải âu bay trong phố… Không ai ăn bánh mì nhỉ, nên đây, không có chim… Người Cảnh Sát đứng im… chắc sẽ không im với ai bỏ rác!

.

Tôi không đi chỗ khác!

Tôi thích đứng chỗ này!

Nhớ xưa hải âu bay…

Long Beach, San Pedro, Santa Monica, Oxnard…

bao la… mà… mà trong cái nheo của con mắt!

.

Nỗi buồn bao giờ cũng có thật!

Tôi yêu những giọt nước mắt long lanh con mắt người yêu!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search