Lưu Na: ĐI CHỢ
Hôm nay lễ Tạ Ơn, cô đi chợ. Bãi đậu xe thật là lộn xộn tấp nập, phút nào cũng có một cái xe thắng gấp và một cái xe suýt tông vào xe khác. Cô biết thân hậu đậu nên tìm chỗ thật xa đậu xe rồi đi bộ vào cho chắc. Nhưng cô
Hôm nay lễ Tạ Ơn, cô đi chợ. Bãi đậu xe thật là lộn xộn tấp nập, phút nào cũng có một cái xe thắng gấp và một cái xe suýt tông vào xe khác. Cô biết thân hậu đậu nên tìm chỗ thật xa đậu xe rồi đi bộ vào cho chắc. Nhưng cô
Chú mèo Frisco, kẻ thừa hưởng gia tài 1. Mới đây, ở thành phố Memphis, tiểu bang Tennessee, Hoa Kỳ, Leon Sheppard Sr., một thương gia giàu có, khi chết đi đã để tòan bộ gia sản lại cho hai người bạn “thân” của ông: đó là hai chú mèo Frisco và Jake, mặc dù
(Luật sư Trần Danh San, người đọc Tuyên Ngôn Nhân Quyền Cho Những Người Việt Nam Khốn Cùng tại Vương Cung Thánh Đường năm 1977, đã ra đi.) Giữa Trần Danh San và Vũ Văn Ánh, do vị trí chỗ nằm ở nhà 3 lúc mới đến phân trại E, A20 Xuân Phước, tôi
Đó là một phụ nữ rất đáng chú ý. Đẹp, tự tin, lưu loát. Cô nói tiếng Anh như một người được sinh ra trên mảnh đất này và giọng nói, cách dùng chữ tiếng Việt của cô khiến người nghe không thể tin rằng cô sống ngòai đất nước đã 25 năm nay. Và
Cà phê 10 giờ bữa nay cũng lại rập rình như đã chờ từ lâu lắm, dù chỉ mới gặp nhau chưa kịp quên. Con ghiền sách đi ra đi vào, mỗi lúc một ly cà phê nóng mới xong. Một ổ bánh mì cắt làm ba (ăn đồng chia đủ!!), cái thú chộn rộn
Nhà thơ Như Hoa Lê Quang Sinh, tác giả tập truyện ký “Người Trai Thời Chiến”, sinh năm 1929, có nghĩa là năm nay ông đã 84 tuổi, số tuổi mà cuộc đời một con người đã bao trùm trọn vẹn những giai đọan rất đặc thù của đất nước: sinh ra, lớn lên trong
Năm đó, 1997, tôi đã bắt đầu về quê nhà thường xuyên thăm cha mẹ già. Dẫu chỉ là một người dân, nhưng căn cước tỵ nạn hay cái mác Việt kiều không phải là chuyện dễ chịu khi về lại quê hương. Và như vậy, tôi đón đọc Quê Nhà 40 Năm Trở Lại
Inveja – Tranh : Bob Nugent (Mỹ) Đời người. Như đời sông. Chảy qua bao nhiêu ghềnh thác. Ghé qua bao nhiêu bến bờ. Khi trong khi đục. Khi cuồn cuộn khi lặng lờ. Và mặt sông như mặt người. Buồn hiu ảm đạm. Đời người. Như đời sông. Đã ra đi là không bao
Sống và Chết là hai khái niệm thật đơn giản. Chúng chỉ sự hiện hữu và mất đi của một sinh vật. Riêng ở sinh vật người, con đường đi từ Sống đến Chết lại không đơn giản như lẽ ra nó phải như thế. Bằng vào một thứ ý thức luận về sự đối
Thảo Trường – tác giả của hai tác phẩm tiêu biểu, tiểu thuyết BÀ PHI trước 75 và Những Miểng Vụn của Tiểu Thuyết khi ra hải ngoại đã rời thế gian cách đây đúng ba năm. Ông sống được 73 năm cũng là điều lạ, lẽ ra phải đi sớm hơn do hệ quả
Tôi vừa rà sóat lại lần cuối đỏan văn “Để tập làm người” trong bộ bút ký “Dấu Binh Lửa” của nhà văn Phan Nhật Nam để đưa lên mạng theo lịch trình. Ông viết về một buổi sáng tháng hai năm 1965, đơn vị ông đang hành quân ở Đất Đỏ, Vũng Tàu, bỗng
1. Tôi đợi đến bài cuối cùng trong lọat bài viết về Ngộ Không mới nhắc đến quyển sách đầu tiên (và duy nhất?) mà ông vừa in xong, với một hàm ý, có quyển sách đó hay không, thì những đóng góp chữ nghĩa của ông cho đời cũng đã được ghi nhận. Cũng