Góc Văn

Trương Văn Dân: NIỀM ÂN HẬN TRONG HẦM TRÚ ẨN

Hè năm 2023, tôi đến Berlin chờ chuyến filibus để đi thăm các bạn văn ở Dressden. Lúc ấy là buổi chiều, khi tôi cùng Elena đi đến bến xe, đi ngang phía lối ra ngoài sân bay thì chợt nghe tiếng hát trong trẻo nhưng buồn của một cô gái đứng nơi góc phố

Đọc Thêm »

Đặng Tiến (Thái Nguyên): CỐ SỰ TÂN BIÊN/…

Tranh: Jörg Kuplens, Germany (Nguồn: www.saatchiart.com) CỐ SỰ TÂN BIÊN(Học mót Lỗ Tấn trong TRƯỜNG MINH ĐĂNG)Miếu cổCổ thụ oằn oại hình hài rắn rếtThâm u rờn rợn dọa ngườiTượng quái thú già nua nhiều trăm tuổiRêu phủ lối điĐá bậc vẹt mòn.Miếu cổ không rõ có tự bao giờThờ gì?Tướng cướp?Danh nhân?Rắn độc?Trằn tinh?Cáo

Đọc Thêm »

SONG THAO: MA

Khi gia đình tôi theo đoàn người Hà Nội tản cư về các vùng quê, tôi mới 7 tuổi. Đầu tiên chúng tôi tới Sở Hạ rồi sau đó, để chắc ăn hơn, chúng tôi bỏ xa Hà Nội hơn nữa về làng Rùa. Trước khi tản cư, gia đình tôi sống tại làng Giáp

Đọc Thêm »

Nguyễn Đông A: Bút điếu người đi …

NGỌN ĐÈN THƠ CÒN THỞ GIỮA KHÓI NHANG Chiều Sài Gòn hôm hay tin anh Phạm Thiên Thư mất, trời không mưa mà lòng người yêu thơ hình như nghe có một lớp sương mỏng bay ngang qua. Tin lan đi lặng lẽ lắm, chỉ chậm chậm rơi xuống lòng người như một cánh hoa

Đọc Thêm »

Lãng Thanh: “TÌNH CỜ ANH GẶP NÀNG ĐÂY”                               

Hình (Nguồn: nguoitinhhuvo.wordpress.com) Tình cờ thật sao? Làm gì có chuyện tình cờ! Ta đã gặp nàng từ muôn thuở nào phải đến buổi hôm nay. Bây giờ tái ngộ là duyên, là tình, là thơ…Nàng vẫn gót nguyệt chênh chênh như thuở nào. Nàng vẫn mắt biếc má đào muôn thuở. Nàng vẫn trong

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: Vĩnh Biệt Người Dệt Mộng Cho Nhân Gian

Marguerite – Ảnh: NTN Nghe tin thi sĩ Phạm Thiên Thư vừa rời gót lãng du để về miền mây trắng, lòng tôi bỗng chùng lại giữa một chiều phố núi trầm mặc. Mở lại trang blog cũ, đọc đoản văn mình đã viết về một “Ngày Xưa Hoàng Thị”, tôi càng bâng khuâng… “Cho

Đọc Thêm »

Nguyễn Thị Mai Thảo: TRONG THƠ ANH/HỮU HÌNH/GÓC TRỜI RIÊNG

Hai Kẻ yêu Nhau – Tranh: Mark Acetelli (Nguồn: www.chairish.com) TRONG THƠ ANH Em nhận ra mình trong tứ thơ anh Nhỏ nhoi như phiến lá xanh Mỏng manh như cánh hoa hồng đỏ Biết lạnh lùng những đêm trời trở gió Biết thơm nồng nàn mỗi sớm bình minh Trong câu thơ anh Em

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ