Nhìn Lại Từ Sau Lưng

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (11)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10 KỲ 11                          Một đôi khi chỉ vì một bài thơ, một truyện ngắn như trên khơi lại ký ức nổi trôi về một quá khứ nào đó, hình ảnh cái lưng qua một người đàn bà tiềm ẩn mãi tận nơi nào

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (10)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10                Em lại ngáo ệch, lại…‘’ ớ ‘’ nữa và lóng chóng…eo ơi, khiếp ghê quá…hở anh. Chả hở hang gì vì rằng chuyện nào cũng có thể xẩy ra dưới ánh sáng mặt trời. Ngay cả chuyện của em và tôi lúc

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (9)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9        Truyện Đôi Mắt tôi đang viết dở dang, một ngày cuối tuần từ nhà em gửi cho tôi một cái thư để tôi nắm trọn được câu nói…người ấy không hiểu. Bây giờ mọi sự chẳng còn xa lạ với tôi nữa.

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (8)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8    Thế là tôi bắc ghế ra vườn ngồi và chẳng thể thiếu vắng bao thuốc lá, bình trà tầu. Tôi lẩn thẩn ngắm trời nhìn đất, đong đẩy một chuỗi hoài cảm rong rêu từ cái buổi ngồi ở quán cà phê bên

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (7)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7  Một khúc rẽ bên đường phải là một cái quán ẩn khuất nào đó và tôi đã đưa đi em đi uống cà phê. Một quán cà phê trữ tình như tất cả những cuộc tình tôi đi qua. Nhớ lại điện thọai cho buổi

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (6)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6        Ngày là lá, tháng là mây…mây cõng tôi trở về cái tuổi ngu ngơ tập yêu với hò hẹn, đợi chờ của Sài Gòn đầu đường cuối ngõ. Bãi bể nương dâu vật đổi sao dời, mập mờ nhân ảnh mịt mùng gió sông tìm

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (5)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 Kỳ 5        Với chuyện này biết nói gì với em đây, vì chỉ là chuyện bèo dạt mây trôi ở cái tuổi ngu ngơ. Tôi đoán thầm, em sẽ khụng miệng…sao anh…ma thế và eo ơi, chuyện…ghê quá. Em sẽ xoay xỏa thêm…sao anh nhớ dai vậy. Cũng

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (4)

KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 Kỳ 4  Ngày ấy gặp Thu Hà, tôi đang ngập với ‘’Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát, bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông’’. Tôi ướm lời ‘’Anh vẫn yêu mầu áo ấy vô cùng’’, cuối cùng thì hôm ấy, Thu Hà mặc áo lụa Hà Đông

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (3)

KỲ 1 KỲ 2 Kỳ 3  Tôi có một xấu tật mà có lẽ người khác nhìn vào mới thấy. Cặp mắt tôi ít khi nào bỏ lỡ cơ hội trước những tác phẩm ưu việt của thượng đế. Ðối với tôi cảnh vật thiên nhiên đẹp đẽ đến mấy, cũng chỉ là thứ yếu.

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (2)

KỲ 1 Kỳ 2 Chuyện tình kể trong giờ ăn trưa bị ngắt quãng trong chuyến đi biển của cô. Về lại sở làm, cô khều khều tôi: “Ðừng quên kể chuyện…tình nha anh H.”. Ừ thì kể…Tôi kể chuyện chuồn chuồn có cánh thì bay, sau khi nhà tôi mất tôi nhận được cái

Đọc Thêm »

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng: NHÌN LẠI TỪ SAU LƯNG (1)

(Kỳ 1) Nằm gác đầu lên gối sách Đông-Tây kim cổ cũng trên dưới mười năm, nửa đêm về sáng vắt tay lên trán tự thấy là người hòai cổ, nhuốm mùi nho phong mực tầu giấy bản bấy lâu. Nên ngồi không đuổi ruồi ngẫm chuyện nhân sinh đầy những nỗi mang mang u

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ