Cafe By The River – Tranh: Didier Lourenco (Nguồn: es.pinterest.com)
BIẾT ƠN
AI ĐỌC BÀI THƠ NÀY
Ít có chiều nào vui!
Thường chiều là… tư lự!
Người ta nhớ quá khứ,
người ta lo ngày mai…
Tối có thể lai rai
vài chỗ vui, giải trí!
Những năm dài ở Mỹ,
ít có chiều… tưng bừng!
.
Năm mươi năm… như không
có một chiều thoải mái!
Đến những người con gái
chỉ nhớ là buổi chiều
chớp chớp mắt đăm chiêu…
mình không tươi mát nữa…
Mặt trời lặn nắng đỏ
rực lên như màu cờ…
nó làm khô bài thơ!
Nó hoen hoen… buồn bã!
Chồng ôm vợ hôn má
… vài miếng phớt phớt thôi
còn những nụ hôn môi
chỉ là… hoa-tình-sử!
.
Tôi thản nhiên lắm đó
mà cứ chiều buồn buồn
nhớ Má chờ bữa cơm
nhớ Cha đậu xe gọn…
chỉ nhẹ gỡ cái nón
để xuống chỗ thường ngày!
.
Ôi… những chiều mưa bay
nhớ bờ vai ai lắm!
Nụ cười là chút nắng
thăm thắm chút môi nha…
*
Chiều ở quê người ta
nói thật: Mắt-Có-Nước!
Tổ Quốc ơi…con trượt
Ngồi đây: lề cỏ hoa…
THƠ TÔI LÀ HOÀNG HÔN
EM BÌNH MINH YÊU QUÝ
Em than: Việt Nam có cái bực: “Tiếng gà cứ vang vang những đêm sáng còn trăng… làm cho em dậy sớm! Em thích thức dậy muộn, nghĩ tới anh: chiều em! Mà làm sao ngủ thêm? Mà làm sao như Mỹ? Bên đó được dậy trễ, chín giờ mới đầu ngày…”.
Em than… anh thở dài… mà gió đâu có bay? Không màng trăng chưa lặn, không màng mưa hay nắng, không có xe bóp còi! Không có ai nặng lời! Người mỗi người công việc. Người Mỹ như người Việt, người Chệt hay người Nga… Ai ai cũng người ta!
Thư em viết gửi qua, gần một tháng mới tới! Mình cứ xa vời vợi, năm mươi năm… thời gian! Còn nghe em lời than dù đất trời đã lặng! Ông Nguyễn Du đằm thắm, có câu thơ rất thơ: “Hoa trôi nước lặng đã yên, hay đâu Địa Ngục giữa miền Trần Gian!”. Tiếng gà gáy vang vang, còn Quê Hương, đừng khóc!
*
Người ta đi đò dọc, người mình đi đò ngang. Biển rộng Thái Bình Dương cầm bằng như gang tấc. Những đêm mưa lất phất, những con thuyền ra khơi…Vậy mà cũng đến nơi!
Danh Dự – Tổ Quốc – Trách Nhiệm… Còn nhớ lắm cây kiếm! Còn nhớ lắm cây cung! Còn nhớ-như-thuộc-lòng… những cánh rừng, những đường vòng thung lũng, những bà mẹ đội thúng, nhưng em bé tung tăng… Còn nhớ những tháng, năm, mình nhẹ lòng huynh đệ! Thương những người lính trẻ gối đầu đêm ngó trăng…
Thôi! Tại mình Việt Nam! Trời ơi là nước mắt! Không lẽ là Nước Mất… thì tất cả không còn? Thơ anh là hoàng hôn, Em – Bình Minh Yêu Quý!
QUÁN CÀ PHÊ BÊN ĐƯỜNG
MỞ CỬA ĐÓN MÙA ĐÔNG
Sáu giờ hơn còn tối. Mặt trời chưa thấy lên. Đường phố mới tắt đèn. Mùa Đông rồi? Sớm quá!
Mùa Thu theo mùa Hạ… chuyện không lạ hàng năm. Mùa Thu đến âm thâm / và ra đi lặng lẽ…
Nó giống người tráng sĩ / tuốt kiếm chém lá vàng / mà không cần ngó ngang / cũng không cần ngó dọc…
Những nhành cây đứng khóc. Hoa tuyết có ai chờ? Mùa Đông về gió mưa… Mùa Đông về lạnh buốt!
Thành phố tôi quen thuộc / ba sáu năm, sáng này: ra xe, sương phủ, dày; ngó quanh, sương mù mịt…
Máy nổ. Xe nhúc nhích. Tôi chạy trên đường sương… Mới có sáu giờ hơn. Sương chắc trưa mới tản?
*
Tôi tìm một chỗ tán / chuyện mình tôi với sương…Quán cà phê bên đường, cảm ơn! Vừa mở cửa…
Cô hàng như hoa nở. Mùa Đông nhìn thấy Xuân!
QUÁ KHỨ DIỄM TÌNH
Lâu không nghe ai nhắc / nhà thơ Tô Kiều Ngân!
Cũng hết nghe Ngọc Lan / giọng ngâm thơ bán dạ…
.
Nửa đêm hồi xưa… quá, /người Lính nghe tiếng thơ,
trăng vẫn tỏ không mờ, / mưa bay thường sắp sáng!
.
Lâu lắm, người ta chán… / quên mất cả thời gian?
cả Bà Mẹ vội vàng / nhét cho con tờ bạc…
.
Mẹ Cha tình bát ngát / hẹp rồi hả biển sông?
Hay người ta hết mong / ngày hồi hương Cố Quận…
.
Em à, em còn cắn / hột dưa ngày đầu năm?
Hai tháng nữa, mùa Xuân – Tân Niên và câu chúc…
.
Không ai cầm gàu múc / nước mắt phải không em?
Anh… mà cứ hỏi thêm… / trái tim mềm như bún!
.
Năm mươi năm tuyệt vọng! Tiếng ếch kêu đò khuya…
Ông Tú Xương ngủ mê / từ đầu Thế Kỷ trước… (*)
*
Mưa bay… cơn gió phượt / qua hành lang buồn hiu!
Tôi lại nhớ, nhớ nhiều… / thơ Diễm Châu, người ạ!
.
“Chị về đây với người ta,
một hành lang rộng buồn da diết buồn!”
.
Mắt tôi lạnh mù sương. Một bài thơ chắp vá…
(*) Ông Tú Xương, Trần Tế Xuơng, từ trần năm 1907. Ông đã phụ lòng Nguyễn Khuyến “Kế dư chi hậu kỳ Xương hồ?”. Nguyễn Khuyến mất năm 1909… Tú Xương để đời hai câu thơ… tỉnh bơ: “Thiên hạ có khi đang ngủ cả, tội gì mà thức một mình ta?”. Xót xa thiệt chớ!
Trần Tế Xương cũng là tác giả bài thơ Sông Lấp Nam Định: “Sông kia rày đã nên đồng, chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô, khoai; đêm nghe tiếng ếch bên tai giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò…”
NGƯỜI ƠI HAI CÂU CHÓT
TỰA ĐỀ BÀI THƠ NÀY
Hơn nửa tháng mùa Thu vẫn còn sót mùa Hạ…
Khác…khác: Cây bớt lá và nắng… như hiền hiền.
.
Hiền nhất: những đám mây mỏng như tà áo lụa
xanh như mạ thành lúa trên đồng xanh bay bay…
.
Tính tới ngày hôm nay, tuần đầu tháng Mười Một
sáng có hơi ươn ướt, trưa không rịn mồ hôi…
.
Có lúc buồn khơi khơi… có lẽ vì đường vắng
không cần mặc áo ấm… người ta còn hồn nhiên?
.
Tôi nhớ khuôn mặt hiền của ai thôn Vỹ Dạ…
Tôi nhớ chiếc nón lá có cài một bài thơ…
.
Bài thơ – hai câu thơ: “Răng anh không về chơi Thôn Vỹ
nhìn nắng hàng cau nắng mới lên?”.
.
Nhìn nắng hàng cau… nhìn bóng Ngoại
bây chừ gió thổi hương cau bay!
.
Mà người cháu Ngoại đi mô, vắng? Tới bến bờ chưa hỡi Đại Dương? Nước mắt bỗng vương…
.
Có nhớ Vương Đức Lệ, lâu, không ai nhắc chàng
một người hay lang thang trên nhiều trang báo cũ…
*
Cũng nhớ Đỗ Hồng Ngọc nhiều – Ông Bác Sĩ Tình Yêu
đẹp lòng bao em bé nhè nhẹ cũng như Thơ!
.
Một chữ Thơ, không ngờ nở bung trào nỗi Nhớ!
Một chữ Nhớ ai nỡ với ta mà làm thinh?
NƯỚC CHẢY HUÊ TRÔI
Chúng Cư mà gọi Chung Cư,
Việt Nam tệ thật, giống như đồ Khùng!
.
Không phân biệt được Chúng, Chung
Tự hào sao được mình Dòng Hùng Vương?
Phật nói Chúng Sinh, nói thường,
Chúng là số lớn như Quần Chúng thôi!
Còn Chung là nói Hết Rồi
Thấy nơi Chung Sự, thấy người Chết khô!
*
Việt Nam rất thích đổ hô:
“Ai sao tôi vậy, mình hùa theo thôi!”.
Thấy hoài: mây trắng thì trôi…
Thấy hoài: mình cứ là-người-Việt-Nam!
.
Tên nước, Tàu đặt cứ ham,
Còn Đại Cồ Việt… thưa rằng: Không Hay!
Thì đừng trách móc Thằng Tây
Gọi An Nam Mít ăn mày khắp nơi!
Tượng Phật vẫn dựng đấy thôi,
Trang Kinh xin đọc hỡi người Chúng Sinh!
.
Chúng Ta đồng nghĩa Chúng Mình
Còn Chung Cư: Chỗ Linh Đình Đám Tang!
NGHE CẢ MƠ HỒ
THƯƠNG NHỚ QUÊN
Ai cũng buồn mà! Em Quý Yêu!
Nước lên sáng sớm sẽ vơi chiều…
Hãy tin như thế. Khuya sông cạn
Cầu nguyện cây đa đừng ngả xiêu…
.
Anh làm thơ nhé cho em đọc
Thơ chẳng là thơ mộng, kệ nha!
Đất Nước đã xong, giờ đã đổi
Hết mưa thì nắng lại nhiều hoa!
.
Vợ khóc. Chồng ngồi. Mắt ráo hoe
Trời thì trút nước xuống làng quê
Nước ra thành phố, lên Đà Nẵng
Đường sá thành sông chuyện chẳng dè…
.
Những cái xác trôi, trôi kệ mẹ
Trôi từ Quảng Trị đến Lâm Đồng…
Có cô giáo trẻ, trời trôi tuốt
Ôm chặt con thơ, Mẹ cứ bồng…
.
Tôi đã làm thơ vừa tỉnh dậy
Đêm dài bằng cái bóng trăng nghiêng
Mơ hồ gà gáy bên hàng xóm
Nghe cả mơ hồ thương nhớ… quên!
Trần Vấn Lệ
