Hoàng Xuân Sơn: RÕ
Mồn một rõ như ban ngày da nâu hồn bạch tạng câu trắng nhờ . Viết còn dăm chữ u ơ mà trang sột soạt giở vô đời người mục lục còm. chấm. lơi khơi gậy run chống tới mòn hơi cuộc về . Cấu tứ lùm. thở mê mê ừ mồn một rõ ngày
Mồn một rõ như ban ngày da nâu hồn bạch tạng câu trắng nhờ . Viết còn dăm chữ u ơ mà trang sột soạt giở vô đời người mục lục còm. chấm. lơi khơi gậy run chống tới mòn hơi cuộc về . Cấu tứ lùm. thở mê mê ừ mồn một rõ ngày
Trong trường ca Hội Trùng Dương của nhạc sỹ Phạm Đình Chương có 3 bài ca khúc: Tiếng Sông Hồng, Tiếng Sông Hương, Tiếng Sông Cửu Long. Tôi thích Tiếng Sông Hương vì nó gần gũi với dòng sông quê hương: Sông Thu Bồn. Trận lụt lớn nhất lịch sử Hội An vào năm 1964
Cầm câu lục bát Ngày em thả sáo qua sông Tôi ngồi trên bến đò không đợi chiều Mây buồn nước chảy liu riu Thương câu lục bát dặt dìu tương tư . Có gì như gió mùa thu Bồi hồi ru giấc mơ từ năm xưa Em đi mùa vắng cơn mưa Bâng khuâng
Dẫn nhập: Giai thoại, tản mạn đứt quãng này được góp nhặt sỏi đá, một phần nào theo trí nhớ còm cõi và tham khảo dăm ba cuốn sách thuộc loại “tam sao thất bản” nên những điạ danh, niên kỷ vẫn còn mờ mịt như đêm ba mươi. Đồng thời
Cung Trầm Tưởng đã không còn! Anh nằm đó, cái xác đó, cái hồn bay đâu? Người thân anh đến, cúi đầu, bạn bè anh đến, nói câu kính chào! Phần tôi, tôi biết làm sao? Cách ngăn sông, suối, cách nào mà thăm? Ngày xưa, đã rất xa xăm, chúng ta hai đứa hành
Sống ở Bắc Mỹ lái xe nhiều. Hàng ngày từ nửa tiếng tới có khi 3 tiếng hoặc hơn để làm ăn. Lại còn những chuyến đi xa, năm mười tiếng lái một mình hay đổi tài để chạy thâu đêm suốt sáng, một hay vài ngày. Xa lộ chằng chịt, thênh thang; đất trời
Hình ảnh ngày mưa thường gợi buồn. Nhất là những ngày mưa lê thê, rả rích. Hết mưa, đất trời như được tắm gội tươi mát, cảnh vật đẹp hơn bao giờ. Trời cao, nắng đẹp, mây xanh, hoa lá khoe sắc màu tươi mơn mởn. Mưa được ví như giọt nước mắt: Có khi
HOA – Khi vui hay khi buồn, hoa luôn luôn là bạn trung thành của ta. Ta ăn uống, ta ca vũ, ta ve vãn đùa cợt với hoa. Ta kết hôn, làm lễ rửa tội với hoa. Ta không dám chết mà không có hoa. Ta thờ phượng với Bách hợp, ta mặc tưởng
Thật dịu dàng, thu về với đất trời, với hồn ta cô liêu. Thật nhẹ nhàng, thu đến vườn ta xanh mát một buổi chiều. Thu bâng khuâng vài chiếc lá vàng đầu tiên rơi nghiêng, xoay tròn trên thảm cỏ mượt mà. Nắng rắc vài hạt nhỏ, mưa rơi vài giọt nhỏ, gió kéo
Loài người có văn tự chữ nghĩa tự bao giờ? Con số năm tháng ngày giờ quả là vô phương để biết chính xác. Người ta chỉ có thể ước chừng mà thôi, theo các nhà khảo cổ học, văn tự học thì chữ nghĩa tượng hình của Ai cập cách đây đã năm ngàn
Cảm Thu Một sớm mai nồng tỏa ánh dươngMàu thu điểm nhẹ nét môi hườngBên thềm thiếu nữ ngồi hong tócCạnh ngõ hoa vàng ướt đẫm sươngNhớ cánh buồm nâu nơi góc bểThương hồn lá đỏ cuối con đườngKhông là thi sĩ mà sao cũngGợi mối u hoài để vấn vương! . Tiếng Thu Một
Sài Gòn Ơi Tại Sao Thương Không Ở, Nhớ Mà Đi, Đi Được Trời Ơi ! Sài Gòn bây giờ sao em nhỉ? Mười năm rồi, anh có biết gì đâu! . Chiều hôm nay, nghe lạnh, biết là Thu, anh nhớ quá lá me bay hồi đó… Hồi đó em còn là cô