Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG TÁM (2)

Bình Yên – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM

ĐÊM THẤT TỊCH NĂM NAY KHÔNG CÓ MƯA

Đêm Thất Tịch năm nay không có mưa rấm rứt.  Ngưu Lang và ả Chức không khóc nên không mưa?  

Hay câu chuyện ngày xưa thời này hết tái diễn?  Uổng công lao cầu nguyện Mỗi-Năm-Gặp-Một-Lần. 

Mỗi người nửa con trăng… anh chị ngồi cầm cắn.  Sông Ngân Hà bạc trắng giữa hai bờ nước trôi!

Vầng trăng để trên môi.  Nước mắt để trong mắt.  Bếp khuya trần gian tắt.  Cờ lấp ló ngôi sao…

Bầy quạ trốn ở đâu?  Chúng đã lao xuống nước?  Sập chăng cầu Ô Thước?  Gãy chăng khúc Đoạn Trường?

Uổng chín nhớ mười thương!

Uổng Đông Đoài mong ngóng!

Hỡi sông Ngân gợn sóng, hát đi bản Tình Ca!

*

Xưa sau vẫn Sơn Hà mà bậu ta cát bụi! Đừng hỏi sao nông nỗi bởi đó là câu thơ…

Mà Thơ là giấc mơ như cơn mưa-không-nước chúng ta không nghe được tiếng buồn đang đi qua…

CHẲNG AI ĐI NGANG ÁO TRẮNG BÂY GIỜ

Nắng tháng Tám…

nhìn đi mà ứa lệ!  Nắng năm nào, chắc cũng giống như nhau? Đâu thấy ai không than thở đâu nào!  Nắng cháy đỏ cái hàng rào bông giấy!

Tôi buồn buồn…đem nồi gạo ra sân, chờ đấy.  Hai tiếng đồng hồ sau:  Nồi Gạo thành Nồi Cơm! Nắng dễ thương:  giúp cho tôi lười biếng.  Cơm ăn không ngon, thật tình không ngon miệng.  Nắng reo cười.  Bông giấy bay bay…

*

Bạn của tôi ơi, tháng Tám từng ngày, nắng quá đỗi, bài thơ tôi quá tệ!  Đọc báo thấy trời đang mưa ở Huế.  Ở Sài Gòn, ở Hà Nội… đều mưa.

Tôi chờ Quê Hương, không một lá thư.  Tôi chờ ở Mỹ, thư bạn bè không có!  Một kiếp người, cuối cùng: con ngõ còn-hoa-vàng-cho-nắng-trút-tâm-tư?

Chẳng ai đi ngang, áo trắng bây giờ… tôi ngó nắng, nhớ quá thời xưa nắng, thời xưa mưa, sân trường đầy hoa trắng!  Áo học trò bay, áo cô giáo cũng bay…

Cảm ơn tôi!  Còn nhớ được chút này!

Cảm ơn Em!  Không ngày nào anh không nhớ…

MAY MÀ TRỜI CÓ GIÓ ĐUỔI ĐƯỢC THỜI GIAN BAY

Không gì buồn cho bằng khi người ta ngã bệnh!  Những gì mình toan tính không nhớ gi nữa đâu!

Tự nhiên lạ, cái đầu, đụng gì đâu, đau điếng?  Cũng lạ, cứ hé miệng là “đau!  Đau quá đi!”.

Người ta rên làm chi?  Đó là cách tự chữa?  Người ta muốn khép cửa, ánh sáng làm đau thêm!

Người thân ở một bên, không ai làm gì được… chỉ là bưng chén nước, đưa viên thuốc:  “Uống đi!”.

“Xuyên Tâm Liên” bệnh chi?  Bệnh gì cũng nó trị!  Nó nhiều như hạt bí… Bác Sĩ viết toa cho!

Bệnh… thêm bệnh ngẩn ngơ!  “Xuyên Tâm Liên – Xin Đem Liệng”…Mười năm hơn “cải thiện”, thuốc thần có cái tên!

*

Phật từng đi bốn bên thành quách che cung điện… thấy Sinh, Lão, Tử, Bệnh… Bốn Chín Năm Làm Thinh!

Chùa mọc lên linh đình.  Báo đăng toàn chuyện bậy.  Thích Chân Quang thì quậy, Thích Tâm Phúc làm hề.  Thích Nhật Từ thả dê.  Thích Thái Minh lộng diễn…

Biết bao bệnh tai biến.  Đời biết bao tai ương.  Bệnh Viện thành Nhà Thương.  Xuyên Tâm Liên chủ chốt!

Di sản tùng đống, hốt, xếp kề nhau:  Nghĩa Trang!  Bệnh, có lúc mơ màng, thấy đời vui như Kịch!

Đường nào cũng Mai Dịch!  Đường nào cũng thênh thang… Bệnh, một mình, nằm lăn, cái drap nhăn… tưởng mặt!

Rồi thấy cả nước mắt dòng dòng Xuyên Tâm Liên!  Uống thuốc rồi ngủ yên, dậy thấy Thơ-Ràn-Rụa.

May mà trời có gió đuổi được thời gian bay…

NGHĨ THẾ CHO HẠNH PHÚC CHẬP CHỜN BAY MƯA BAY

Có thể mưa bóng mây hôm nay trên thành phố… Thành phố tôi ở nhờ, mưa bóng mây là thơ…

Mưa bóng mây là mơ… Một cơn mơ thấp thoáng, cho ai đó, lãng mạn; cho cả tôi bâng khuâng?

Mưa bóng mây bay ngang mang ít nhiều tâm sự, thơ sẽ không có chữ hay nhiều chữ vô duyên!

Nhưng chắc chắn mưa hiền… giống như ai hiền hậu, không điểm trang không xấu vì con gái là xinh!

*

Tôi đang nghĩ linh tinh về cơn mưa chưa tới… Một bài thơ ca ngợi chắc thà có hơn không!

Tôi nhớ những cánh đồng.  Tôi nhớ đàn cò trắng – xưa, tưởng tượng là nhạn, bây giờ… hoàng hạc bay!

Năm mươi năm đủ đầy những cái hồ nước mắt.  Chuyện đó là có thật.  Không sự thật nào thơ…

Em mãi mãi là mơ, tóc xanh bờ liễu ngọc!  Nghĩ thế cho hạnh phúc chập chờn bay mưa bay…

BUỔI CHIỀU CÒN RẤT XANH MONG MANH CHĂNG MÙA HẠ

Tôi nghe một thoáng gió bay qua mặt của mình.  Buổi chiều còn rất xanh mong manh chăng mùa Hạ?

Ôi chỉ một thoáng gió mà bay chiếc lá vàng.  Không lẽ Thu lang thang sắp dừng trước ngưỡng cửa?

Tôi nghe một thoáng gió, ngoài ngõ hoa thơm thơm.  Tôi ngó lên đầu non… vầng trăng non đã hiện!

Hình như tôi nghe tiếng… tiếng cười cái miệng xinh!  Hình như trúc trên Đình gió có làm nghiêng ngả…

Em đang đi thư thả áo lụa vàng hay trăng? Tôi thấy mắt giai nhân trong ngần hồ lẵng lặng…

Bây giờ không còn nắng, còn phấn tóc em thôi!  Có thể em bật cười:  “Thơ anh đã hết chữ?”.

Em nói đúng đấy chứ!  Bởi vì em là Thơ! Có thể tôi đang mơ… bắt đầu đêm mộng mị!

Ờ nhỉ, em diễm lệ, diễm kiều… Em Diễm Xưa!  Lòng em là từng tờ giấy Hoa Tiên thơm ngát…

Mình hãy về Đà Lạt, anh trải lòng anh nha… Em – tất cả kiêu sa nằm ngoan đêm huyền diệu…

Em ơi em đang níu cái gì trong giấc mơ? Một thoáng gió ngày xưa bay qua bờ liễu ngọc làm sao xanh bằng tóc anh chải em chiêm bao?

.

Anh dành chữ Ngọt Ngào hôn em vầng trán nhé!  

Dành hai chữ Mỹ Lệ – Quê Hương mình Thanh Xuân…

MỘT HAI BA CHÚNG TA LÀM THƠ

Hôm nay man mát trời hy vọng là nắng yếu.  

Mồng Mười tháng Tám rồi… Trời Đất thật khó hiểu!  Người ta thì bám viú những lời cầu nguyện thôi!

Chuông Nhà Thờ vui vui.  Chuông Chùa có lảnh lót.  Chim, mát trời có hót.  Nhiều người gặp nhau cười…

Ai cũng ngó lên trời.  Mây trôi trôi rất nhẹ.

Đó, những điều tôi kể, mở đầu một bài Thơ!

*

Bạn đã có Thơ chưa?  Bắt được vần, khó chứ! Tôi mở sách thấy ngộ, đọc bốn câu thế này:

“Vua Ngô băm sáu tấn vàng,

chết xuống Âm Phủ chẳng mang được gì!

Chúa Chổm uống rượu tì tì

chết xuống Âm Phủ kém gì vua Ngô!” (*)

Không thể cười hô hô… mà nghe con mắt ướt?  Người ta làm cho được, in thành sách cho được, gọi là Ca Dao Trữ Tình Chọn Lọc.  Nhà xuất bản Văn Học!  Năm xuất bản mới đây… (*).

Sáng hôm nay, hôm nay, tôi đưa tay giụi mắt.  lòng tôi ruột co thắt, trí thức Việt Nam mình…Chợ đời:  nơi bán Danh.  Chợ đời:  mua cái giả.  Năm mươi năm quá lạ, sống là phỉnh lừa nhau!  Mà đâu có làm sao?  Mà chẳng có làm sao!

Cầm tờ giấy bóp nhàu.  Sách vở… lời Nguyễn Khuyến:  “Ích gì bày ra chuyện?  Đẹp gì quần áo khoe?” (**).

Tôi mãi mãi nhà quê!

Yêu Quê Hương muốn khóc!

 (*) Đọc nơi trang 133, dòng số 7 tới dòng số 10.

Cuốn sách có Nhan Đề: Ca Dao Trữ Tình Chọn Lọc.

Tác giả là một tốp ba vị, toàn là Giáo Sư Đại Học, có học vị Tiến Sĩ, Phó Tiến Sĩ: Lữ Huy Nguyên, Đặng Văn Lung và Trần Thị An.  Sách được Đại Học Hà Nội in, xuất bản bởi Nhà Xuất Bản Văn Học, có giấy phép của Cục Xuất Bản, lưu chiểu và phát hành từ đầu năm 2001 tại Hà Nội.

(**) Nguyễn Khuyến, đại thần triều Nguyễn cuối Thế Kỷ 19, từng tự cảm thán sau khi từ chức về làng:  “Sách vở ích gì cho buổi ấy?  Áo xiêm thêm thẹn cái thân già!”.   

MAI MỐT MÙA ĐÔNG 

LẠNH LẼO VỀ

Hàng xóm nhà tôi đi tránh nắng,

lá vàng không thấy gió bay sang

buổi mai mùa Hạ còn trên ngói

còn vẫn bồ câu đậu cả đàn…

.

Cái cảnh thanh bình đôi nét phác

yên lòng êm ả thấy hay hay…

hình như đời chỉ mong như thế

ai khiến màu thay đổi sắc cây?

.

Ờ nhỉ tại sao hoa tím, đỏ,

vàng, lam hay cá biếc, nhung, hồng

người ta cứ bảo hoa là đẹp

mà lá thay màu…bảo sắp Đông?

.

Tôi nhớ những người bên bức tường

nhớ chiều tím nhạt sắp hoàng hôn

mấy hôm nay chỉ là im lặng

chút nắng còn kia… bỗng thấy buồn!

*

Mai mốt mùa Đông lạnh lẽo về

nhìn qua hàng xóm tuyết lê thê…

thơ tôi lúc đó ra sao nhỉ?

vẫn vướng tình ai, nhé, tóc thề!

TRƯỚC THỀM MÙA THU ĐẤT KHÁCH

Lá đã vàng ươm nắng đã hườm,

mùa Thu ơi đã muốn thương thương

chìa đi đôi má cho tôi với

xa lắm cũng gần lắm nụ hôn!

.

Chẳng ở Đoài, Đông, Thu trước mặt

mặt đèn chong mãi những đêm mong

cơn mưa rất nhẹ qua thềm mộng

tưởng tượng đò về lại bến sông!

.

Hễ nói đến sông là nhớ núi

nhắc con đò ngược nhớ cây đa

nhớ thêm cái quán thường thưa khách

người ghé người đi giống cái nhà…

.

Là thân thuộc nhé, là yêu mến

là cuộc đời ơi gắn, bó, lìa

là muốn rưng rưng rồi đó vậy

nỡ nào tuổi mộng cũng đem chia?

.

Bóng ngựa bay kia cùng bóng lá,

bóng hoàng hôn bóng áo trăng bay

đôi khi mình bỗng thành thi sĩ

tượng tượng thanh bình tay nắm tay…

.

Khí lá vàng mơ rồi nắng hườm

em mười bảy tuổi tóc thơm hương…

chao ôi Ngoại với vườn cau cũ

hai Thế Kỷ mờ trăng cuối thôn!

.

Em mất!  Anh đi rồi cũng mất!

Ngoại còn nước mắt những chiều mưa…

ngựa hồng ngựa tía băng ngang cửa

nước mắt Ngoại nhòe áo lính xưa…

.

Nước mắt Ngoại nhòa… Em chắc khóc?

Anh mềm bóp nát trái tim đau!

Gọi Quê Hương chẳng ai nghe nữa

Mưa bóng mây mờ cả bóng cây…

Trần Vấn Lệ

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search