Ảnh (Tác Giả gởi)
CHIỀU THA HƯƠNG
BUỒN VƯƠNG VƯƠNG MUỐN KHÓC
AI NHÌN HOA
MÀ LÒNG DỬNG DƯNG
Em à,
hoa này là hoa Thủy Tiên,
ai đó mua củ về chơi trước Tết mà không biết cách gọt tỉa
nên không thấy hoa nở trong những bài thơ.
.
họ đem quăng củ, những củ, nhiều củ, với lòng chán nản…
thường người ta ném củ ở hàng rào,
bờ giậu,
đâu đó một góc vườn…
.
Mười tháng sau, hoa nở…
không ai quan tâm, hoa thành hoa dại…
anh đã từng ngồi ngắm, sa đà, quên cả cái hẹn mình có một buổi trưa
nhưng kệ thôi vì hoa đẹp!
.
Người ta nói “Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”,
ở cái thời nào vậy?
Thời các ông Hoàng Tử làm thơ?
thời những nhà thơ… không có Tình Nhân!
.
Nghĩ tới Tình Nhân
nghe nhớ thương núi rừng chi lạ
“Nai cao gót lẫn trong mù
xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về…” (*)
.
Ngơ ngác
Ngẩn ngơ
Bâng quơ hứng gió
cầm lau con mắt…
Nhìn hoa. mọc đây đó, trên cánh đồng, bên bờ bụi
ai có nghe lòng nổi sóng không đây?
(*) Thơ Huy Cận)
NGƯỜI ĐƯA THƯ
Chiếc xe thư dừng lại, người đưa thư xuống đường… ông làm việc dễ thương: Phát thư từng nhà một…
Không nhà nào bỏ sót (vì sót là không thư!). Thư, có cái tâm tư nhưng nhiều cái quảng cáo!
… có thể là tờ báo (báo chợ hay báo chùa). Ông quen rồi nắng mưa, cả mùa Đông băng tuyết…
Tôi tự hỏi cái mệt nó có theo ông không? Tự hỏi là hỏi lòng. Ông và tôi xa lạ…
Nghĩ cũng thấy kỳ nhá! Tôi thấy ông mỗi ngày… Nói thật thẳng thật ngay: Bắt tay thì chưa bắt!
*
Người thường ngày xa lắc! Đó là ông Đưa Thư. Chúng tôi có chào, cười đôi khi mình chạm mặt…
Rồi ai cũng xa lắc. Ai cũng có phần ai! Chuyện tôi thấy hay hay bèn đem vào thơ… nhớ!
Bốn mươi năm xa xứ, thơ nhà đã hết qua. Nghĩ tới bạn, đều già… hỏi thăm thì… chết… chết!
Quê Hương – Niềm Tha Thiết… biết đâu rất tình cờ tôi có thư để mơ bạn với mình yêu quý!
.
Mới mà Hai Thế Kỷ
Nhanh như Tàu Tốc Hành!
Trần Vấn Lệ
