Hoàng Xuân Sơn: S Ắ C T H Ớ
Tôi không còn chút thớ có người bảo là thá tôi là cái thá gì tôi không còn chút thá thở vị chiều xa xăm nếu em là trăng rằm tôi vẫn là đêm tối nếu em không là lối tôi biết đâu lần về tôi mê mỏi sơn khê tôi mệt
Tôi không còn chút thớ có người bảo là thá tôi là cái thá gì tôi không còn chút thá thở vị chiều xa xăm nếu em là trăng rằm tôi vẫn là đêm tối nếu em không là lối tôi biết đâu lần về tôi mê mỏi sơn khê tôi mệt
L Ớ P L Ớ P {hàng hàng lớp lớp chưa về – nguyễn văn đông} lớp này chạy lớp kia đuổi lớp này đùn lớp kia đẩy biết bao giờ những cái bẫy hết hung tàn quê hương ơi! 2 tháng mười, năm 21 R Ấ T M Ì N H
hình (FB Lac Nguyen) đi trên loáng nước chìm sao ngọn đèn đã dẫn nhau vào thiên hư chừ con đinh tán mắt mù vô phương cứu gỡ mù u cuộc tình h o à n g x u â n s ơ n 24 Sept.2021 ©T.Vấn
Đêm Thu – Tranh: Mai Tâm { c ó n g ư ờ i b ả o t a p h o n g l ư u } phong lưu gì đâu vẫn tàng tàng quậy đời cho mộng đỡ khô khan chữ nghĩa vẫn rách hồn vẫn nát đâu
H Ồ N H Ư lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự có thể vết nhớ ta ngồi bên khóm hồ ngày nào giờ đã nồng nàn tuyết lú tháng đau xương ngần ngật bóng tháp
[Kết thúc một mùa hè] Gió thổi mát em hãy thổi mát trời nực nồng trời cứ nực nồng anh cầm trên tay khối hình lục giác vui đợi buồn. mặt có mặt không Mặt nào không mặt nào (không) có có rồi không rồi cũng bụi bờ trời cao sông rộng đất
Tôi không biết được nữa vầng trăng em bỏ đi từ chuyện tình lắp ráp tơ sương nuối được gì Tơ tằm còn ươm áo? bướm đã rụng mùa xa hoa mây còn ảo ảo thương chút nắng đậm đà Tôi không còn biết được lời tự tình gương say áo đêm
Giả sử anh được thất tình để tưởng tượng mùa ngâu có thật người bạn viết câu thề tự vẫn anh thấy vầng trăng hớt hải trên ngón tay và chiếc đèn cù chìm sâu lưới sóng Làm sao lũ quạ vẫn đen giọng khàn tháng bẩy sóng thức dậy làm mưa ướt
The Guardian c Ụ N g đ Ầ U n Ắ N g Bây giờ tôi hết viết được thơ mộng ngay cả chì chiết hình như những con đường sắt chấn động lâm sàng mùa hôn mê nhân loại Chết chết chết cái chết chính danh chết ngụy [tặc] buổi chiều thay
rừng người di động từ trường ngất ngư tù và qua biển lênh đênh thần phù người loang như bụi(*) người bò như sên túm-tùm-đổ-tháo dính thân phận hèn bơi người trong rọ vãi túa ra đường cái ru bờ bụi ngủ lùm tang thương mai mình về tới quê hương quê
buổi sáng lò mò chiên quả trứng bếp núc dậy mùi thơ thẩn anh cà phê thơm nức chưa kịp uống ngày kéo nhau đi nhanh thiệt nhanh anh chiên trứng anh nấu mì gói sở trường sở đoản lội vào nhau câu thơ rớt hột từ năm ngoái lá mọc xanh um chỏm
tranh Nghiêu Đề Dòn mình sắp vỡ ta đây tranh. không đứng mãi cùng ngày sắc phong Vẽ thêm ta vẽ. cánh đồng con ngựa xương đuối màu sông đẹp buồn Buổi chiều buổi chiều cơn dông viết đè lên buổi nghiêu ngung khải huyền Một dòng chải giữa huyên thiên