Hoàng Xuân Sơn: C Ử A M Ở
[ mở cửa ra và khép lại bằng mắt ] Tôi sẽ không ra mở cửa người cứ lẳng lặng đẩy vào ở giữa hai đầu căng thẳng tuồng như có tiếng lao xao . Tiếng của chiếc mầm mới mọc tiếng của cành khô đoạn lìa chiếc lá hiến thân đâu đó
[ mở cửa ra và khép lại bằng mắt ] Tôi sẽ không ra mở cửa người cứ lẳng lặng đẩy vào ở giữa hai đầu căng thẳng tuồng như có tiếng lao xao . Tiếng của chiếc mầm mới mọc tiếng của cành khô đoạn lìa chiếc lá hiến thân đâu đó
[ tặng rong bút TQBT ] 1. mới vào xuân nóng cực kỳ chút nắng vàng vội hôn mi hạ nồng , kìa xem núi vẫn tồng ngồng đồn đôn lên ngó minh mông. đứng trời 2. mùa xuân lửa nắng rệu mùi ô hay cỏ mởn sao vùi đất nung , đi bộ giữa
Chiều về trên sông – Tranh: Mai Tâm như ri là chịu. là chìm là nằng nặng xác là lim dim hồn buổi chiều về rất cô thôn tỉ tê cầm vỹ bồn chồn phím dương như ri. là cạn kiệt đường là xam xám núi là sương sương rừng buổi chiều khát một ly
Lời một con chim gì hót mận gai buổi sớm lời của tiếng man di đi về trong giấc muộn , Không thức mà áo chùng những nếp nhăn tiền sử không ngủ mà rưng rưng núi đồi như quá khứ , Con sông nào khất thực xin sắc màu lạnh bong trời chăm ly
{ s ó n g n h ạ c, d ư ờ n g n h ư } Cầm tay biền biệt mà nói không cùng vì trời mưa dột ướt mềm vai chung . Ướt đường xưa tới hai đoạn tim buồn ướt đường
Một lần ngủ với mây caochiếc bóng. [bong] thở nhẹvào hư không Mây cao núi thấphồng trầndưới chân phục hoạtcát lầm muôn xưalời hèncỏ mọn đung đưabiết đâu sương giá vang mùa thạnh xuân Vàng lên vàng lên trăng. thuầnthục uyên màu sángđẹp nhuần kim sơnbiết đâulàn sóng nhẹ hờntrả về dấu cáttích buồn
Khuôn mặt của quả trứng dập rạn từng mảnh tự ti ồ không. những viên đạn nối kết biểu cảm tội ác kẻ gây chiến dễ gì nuốt trôi . Hắn gỡ sống mũi ngăn ngừa một cuộc nghẹn yết hầu miệng vẫn nhếch mép khinh bạc trong cơn nuốt đắng từng trái động
Tháng ba những tưởng bình yêntháng ba một người gãy súng*tháng ba triệu người gãy súnghành trang thổ huyết bên đường .Tháng ba cái bình đông thủngnước nôi cạn kiệt máu ngườihỏi thăm đường đi viên đạnchiếc giày xô lạc đâu nơi .Làm sao bám giề lục bìnhchết cả mầu hoang tím biệtlàm sao thở
một ngày trời một ngày đàng tới lui chưa hết một sàng đã quên không nhớ. mà thấy quen quen đã gặp đâu đó trong phiền luỵ di có tay bắt có rù rì có mặt mừng mặt nhâm nhi tình buồn h o à n g x u â n s ơ n 20.02.2022
Modern Art Q U Á N T Ư Ở N G. C H I Ề U Nhấp nháy vàng nhấp nháng hương thả rơi tờ lịch xuống đường nguyên tiêu năm trên sân đẹp quán chiều nét kỳ văn muộn còn thêu sắc nồng tám mươi rồi có phải không thiều quang ôi thiều quang
tranh mượn từ Facebook Nguyễn Đăng Tôi viết bài thơ như xõa tóc giữa chốn ngàn mai xuân lánh về nghe trong nức nở hương thầm muộn một chút hanh vàng một chút tê Trong con mắt tuyết cành lê trắng chưa đến cỏ non hẹn chân trời* tháng giêng tháng lẻ
Từ Vườn Khuya Bước Về, Đinh Cường Và rồi chạm tới hoang khơi hoàng hôn vữa tím lạc trời xanh mê ôi đôi mắt. ban mai, kề những món tóc rủ hồn khuê lạnh vàng tuổi đời lánh một cung ngang mùa nao đàn giọt tình tang với lời còn nghe âm thư gọi