thơ hòang xuân sơn

Hoàng Xuân Sơn: LẦN QUA PHẾ TÍCH

Một lần ngủ với mây caochiếc bóng.                             [bong] thở nhẹvào hư không Mây cao núi thấphồng trầndưới chân phục hoạtcát lầm muôn xưalời hèncỏ mọn đung đưabiết đâu sương giá vang mùa thạnh xuân Vàng lên vàng lên trăng.  thuầnthục uyên màu sángđẹp nhuần kim sơnbiết đâulàn sóng nhẹ hờntrả về dấu cáttích buồn

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: DẬP MẶT

Khuôn mặt của quả trứng dập rạn từng mảnh tự ti ồ không.  những viên đạn nối kết biểu cảm tội ác kẻ gây chiến dễ gì nuốt trôi   . Hắn gỡ sống mũi ngăn ngừa một cuộc nghẹn yết hầu miệng vẫn nhếch mép khinh bạc trong cơn nuốt đắng từng trái động

Đọc Thêm »

Võ Định Hình: CHÀO THÁNG BA

Tháng ba những tưởng bình yêntháng ba một người gãy súng*tháng ba triệu người gãy súnghành trang thổ huyết bên đường .Tháng ba cái bình đông thủngnước nôi cạn kiệt máu ngườihỏi thăm đường đi viên đạnchiếc giày xô lạc đâu nơi .Làm sao bám giề lục bìnhchết cả mầu hoang tím biệtlàm sao thở

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: MỘT NGÀY LẠ SAO QUEN

một ngày trời một ngày đàng tới lui chưa hết một sàng đã quên không nhớ.  mà thấy quen quen đã gặp đâu đó trong phiền luỵ di có tay bắt có rù rì có mặt mừng mặt nhâm nhi tình buồn h o à n g  x u â n  s ơ n 20.02.2022

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: T Ế T

  tranh mượn từ Facebook Nguyễn Đăng   Tôi viết bài thơ như xõa tóc giữa chốn ngàn mai xuân lánh về nghe trong nức nở hương thầm muộn một chút hanh vàng một chút tê   Trong con mắt tuyết cành lê trắng chưa đến cỏ non hẹn chân trời* tháng giêng tháng lẻ

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: H Ư Ơ N G X A

Từ Vườn Khuya Bước Về, Đinh Cường   Và rồi chạm tới hoang khơi hoàng hôn vữa tím lạc trời xanh mê ôi đôi mắt. ban mai, kề những món tóc rủ hồn khuê lạnh vàng tuổi đời lánh một cung ngang mùa nao đàn giọt tình tang với lời còn nghe âm thư gọi

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: Lục Bát Choàng Vai/Tình Cầm

  {V Ắ T D Ò N G, SÁU QUA TÁM}   Bóng đời úp chụp thân mê muội nghe rò rỉ từ khe nước mù mắt còn vọng niệm thâm u hoài công mật trú ao tù bủa vây cánh ê ủ một chơn mày mò trong đêm ảo còn ngây rợn tình yêu

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: CHƯA CÓ TỰA ĐỀ

  Tôi bước ra đường trời xé gió chưa năm nào lạnh như năm nay tưởng đã quen mà chưa từng biết rụng rời. và mặt mũi chân tay Một đời làm hiệp sĩ bịt mặt đường phố. chợ câm. những chái nhà thiệt lâu tôi chưa hề thông thạo luật đi đường nhào tới

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: Giáng Sinh Mệt Mỏi

Marc Chagall [mũi tên xé gió gấu nằm cực bắc]   hai con mắt muốn nằm thằng người không chịu ngủ ánh sáng ngoài xa xăm đêm về trong hộc tủ   cà vạt sáo điệu buồn đã lâu không thắt cổ bộ cánh cứ nằm ườn chiếc giày da lấp ló   hay ho

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: Ả O T Ừ

  về đây cánh bướm hồ nghi trang sách đã chết từ di cảo đời mở ra áo chữ không lời lả lơi hồ thủy rụng rời thúy vi ồ. hoa muộn nỗi diên trì làm sao về kịp bước đi của miền một lần hồn đá tịnh liên cầm im sắc náo cho phiền

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: M Ù A Đ Ô N G Đ Ế N

[ tặng anh Nguyễn Xuân Thiệp, hay viết về hoa nón xanh ] Dịu lắm nữa. rừng cây. và chim én mùa rưng về trên một ngọn tuyết lơi nghe hát nhé bài ca mùi lên tuyến nhị vô âm và đàn đáy không lời Gỗ nâu gỗ. nâu ôi, đời thấm nhẹ mạch tâm

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ