hoàng xuân sơn: L Ụ C [ t r ạ n ] B Á T Ở D E N V E R
D e n v e r một ngày mưa tuyết – Ảnh: Tác Giả {S á u T á m. T r ê n Đ ồ i R ă n g C ư a } hanh. khô lên nỗi buồn rầu vàng thêm một chút kim âu dật
D e n v e r một ngày mưa tuyết – Ảnh: Tác Giả {S á u T á m. T r ê n Đ ồ i R ă n g C ư a } hanh. khô lên nỗi buồn rầu vàng thêm một chút kim âu dật
Ý thức của một vầng trăng lạnh là biến mịt mù qua biển khơi bàn chân phiêu phưởng trên mặt nước níu trùng dương, đâu. tiếng của cười Là sóng của tóc đan lời ước bờ cát êm bờ cát chảy xuôi đừng để hạt tình trôi qua kẽ tay vốc vàng xanh. ngón rong
Ta lùn đi mỗi khắc ta nhẹ đi mỗi ngày nhịp tim và hơi thở người ngồi chim vẫn bay Người chống đi loạng quạng hoàng hôn theo loạng choạng nắng vàng, a. tuổi vàng bình minh đeo chạng vạng Cần nhìn chi lá úa* lá rơi lá cứ buồn cần chi
Tay khoanh lên ngực nặng đè tiếng khuya phế phủ nằm nghe núi đồi ru hời vàng ngọn trăng rơi chín niềm tư mã ngoài khơi ngựa về thói nhà tào động* riêng che tuổi đời lồng lộng đã tre trúc dần nụ cười bất hoặc phân thân có ai nghi ngại một lần
son. hẻo, từ lánh màu buồn nàng thả miên mộc vào hương sắc chìm chiết chiều với mắt lim dim say cơn mạn ngã lối mìn cỏ hoa mầu a di. nâu điệu đà tình đi chúi nhủi câu ca hồng trần hạt bụi nào đính phân vân bám môi son đỏ bay trần
[mừng hội sách Cung Tích Biền] thao thao ừ* viết thaothao viết bất tuyệt. viết mời chào thế nhân thập bát sung mãn như thần dư vài tuổi lẻ nắn gân cho đời h o à n g x u â n s ơ n tháng mười, 2021 *Thao: tên thật của tác giả CTB,
Hoa Đêm – Tranh: Mai Tâm Êm đềm một sắc tố tôi nở bông quỳ vàng trên đồi xanh thảo dã buổi chiều rất lang thang Tôi rất mai nắng sớm rất tôi gương trong lành con đường sương gánh lụa rất hẹn hò long lanh Tình kể chi suối thác yêu
Tôi không còn chút thớ có người bảo là thá tôi là cái thá gì tôi không còn chút thá thở vị chiều xa xăm nếu em là trăng rằm tôi vẫn là đêm tối nếu em không là lối tôi biết đâu lần về tôi mê mỏi sơn khê tôi mệt
L Ớ P L Ớ P {hàng hàng lớp lớp chưa về – nguyễn văn đông} lớp này chạy lớp kia đuổi lớp này đùn lớp kia đẩy biết bao giờ những cái bẫy hết hung tàn quê hương ơi! 2 tháng mười, năm 21 R Ấ T M Ì N H
hình (FB Lac Nguyen) đi trên loáng nước chìm sao ngọn đèn đã dẫn nhau vào thiên hư chừ con đinh tán mắt mù vô phương cứu gỡ mù u cuộc tình h o à n g x u â n s ơ n 24 Sept.2021 ©T.Vấn
Đêm Thu – Tranh: Mai Tâm { c ó n g ư ờ i b ả o t a p h o n g l ư u } phong lưu gì đâu vẫn tàng tàng quậy đời cho mộng đỡ khô khan chữ nghĩa vẫn rách hồn vẫn nát đâu
H Ồ N H Ư lúc đá nhìn sắc mặt nghiêng những dòng tơ buổi chiều chạm thấu đáy gương xanh. và nỗi buồn con nước mênh mang tư lự có thể vết nhớ ta ngồi bên khóm hồ ngày nào giờ đã nồng nàn tuyết lú tháng đau xương ngần ngật bóng tháp